Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠN. Hiển thị tất cả bài đăng

ĐIỀU KỲ DIỆU




Chúng tôi sẽ nhớ mãi buổi Venissage ấy.... Berlin, mùa thu đã vào sâu với cái lạnh dưới 10 độ C. Cửa hàng hoa sực nức hoa tươi và ấm áp hẳn lên bởi những tà áo dập dìu của các nàng. Những ly vang sóng sánh, những nụ cười ăm ắp vô tư sau một ngày bận rộn...

Thứ 7, đất nước này được nghỉ nhưng chúng tôi không hề được nghỉ. Những doanh nghiệp nho nhỏ kết thúc một ngày cống hiến mệt mỏi cho nền kinh tế đang suy thoái, tranh thủ đến dự lễ ra mắt triển lãm tranh của nữ họa sĩ Schweiger. Trừ khách mời người Đức của họa sĩ, còn lại, chúng tôi áp đảo tình thế bởi những nhan sắc đang vào mùa chín ...tới.

L. tóc ngắn như con trai, nụ cười tỏa sáng trên làn da mịn. Với chiều cao lý tưởng, nàng làm chúng tôi phải thèm muốn bởi cái sức sống ngồn ngộn cùng giọng nói trong vắt như chuông.

H. ngược lại, bé nhỏ trong tấm váy trắng- mầu sắc nàng rất ưa dùng, bởi trông nàng giống một thiên thần. Thật vậy, da mặt nàng trắng như sứ mịn, một làn da hiếm có ở người hay thức đêm vì... mê hát. Còn nữa, đôi mắt ngơ ngác to tròn đủ để hớp hồn ngay cả những gã đàn ông bặm trợn nhất...

HL cũng xếp lại những âu lo để ùa theo chúng bạn. Nàng điềm đạm, giấu mình hơn nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi...

H thì rõ ra người chị cả. Chị xăm xắn bầy biện, tỉa tót từng đĩa bánh tự tay chị mang đến, tới cái ly, cái thìa... Hôm nay, chị đặc biệt xinh đẹp, quyến rũ. Chúng tôi rỉ tai nhau, nhất định phải tìm ra nguyên cớ gì khiến chị đẹp lên một cách kỳ diệu. Điều gì khiến một phụ nữ độc thân trở nên long lanh, nếu không phải là... thần ái tình đã tiếm ngôi?

HH, rực rỡ trong tấm áo vàng, ồn ào vô tư ùa vào như cơn lốc. Đến rồi đi cũng như bão, để rồi tiếc ngẩn ngơ những tấm hình ít ỏi... Lần sau nhé, nàng hẹn cho đỡ cơn nghiền... ảnh.

MP, cô nhà báo trẻ nhất hồn nhiên ríu rít bên đám người già chưa chịu lên lão. NA cắm cúi quay phim, chụp ảnh, tác nghiệp như một tay phóng viên thực thụ có nghề. Để rồi tối đến, fb chẳng biết vào, ảnh chẳng biết gửi. Để chúng tôi cứ đợi mỏi mòn những tấm ảnh của một người đàn bà thông minh siêu quần mà... dốt đặc vi tính.

Gã H đến sớm nhất, hơn cả gia chủ. Cắm cúi dán lại sàn nhà, như bản tính lam làm cặm cụi đáng yêu vốn dĩ.

Lão Cú lại xăm xăm cái máy ảnh, ngây người ngắm đàn bướm ríu ran, ngẩn ngơ xuất khẩu thành vần: "Ở đâu ra lắm người đẹp đến thế này mà mình không được gặp nhỉ?".  Không những chúng tôi, mà tất cả đám nam nhân đang có mặt cùng cười phá lên ròn rã. Chuyện, toàn thứ quý hiếm, chứ lão tưởng hàng tồn kho phế phẩm đó hẳn?

Mặc kệ khách Tây trầm ngâm nhấp vang ngắm tranh thưởng thức từng bút pháp bố cục, chúng tôi ùa vào bếp. Nồi súp gà nóng hổi vừa thổi vừa ăn. Xôi sắn bở tơi...Trẻ con dúi vào màn hình vi tính chơi game như vẫn, vừa ăn, vừa hò hét cười nói từng chập...

Nàng đến sau cùng, mang vào phong tranh một vẻ sâu lắng đượm buồn khiến tôi như mọi khi, ngắm mãi không chán. Hôm nay, nàng quàng một chiếc khăn mầu trời ửng sáng trên nền đen của bộ trang phục. Trông nàng thật khả ái với những lọn tóc xoăn xõa trên vai, nụ cười dịu dàng tươi tắn nhưng mỏng, nhẹ như gió thổi qua....

Tôi ngắm nàng như thế, nhan sắc mỏng, nhẹ và đượm buồn xa vắng. Trên chiếc ghế dựa, dáng ngồi của nàng như một người mẫu làm lu mờ cả những bức họa trên tường.

- Em cứ ngồi yên đấy nhé! Để chị chụp ngay cái dáng này!- Tôi kêu lên, chộp vội cái pho tượng bằng xương bằng thịt vào khuôn hình. Đến cả chục kiểu vẫn chưa ưng...

Có lẽ chưa bao giờ tôi bi cuốn hút bởi một nhan sắc đến nỗi loay hoay chụp cho được chỉ một tư thế. Phải, nàng đẹp hơn nhiều... Liêu trai, diễm lệ, hay thần giao cách cảm? Tôi nào đâu biết... Giây phút ấy, tấm hình ấy, kỷ niệm ấy... đã là một dấu ấn đẹp đẽ nhất cho chúng tôi, bạn bè, những người yêu quý nàng.


Cho nàng...

Lâu lắm mới lại có một lần vui đến thế. Chúng tôi bàn cho kỳ Venissage tới, cho lễ Noen cùng nhau trong phòng tranh...

Vâng, nhưng...!!!


Chỉ ba hôm sau cái ngày tuyệt vời đó, nàng đã phải nhập viện vì một điều ngỡ như trò đùa của tạo hóa.

Vân ơi, sao lại thế này?
Ông Trời ơi, sao lại bất công đến thế?

Vân ơi, nếu có thể cầu nguyện, thì chúng ta đang cầu nguyện đây.
Nhất định, chúng ta đang cầu nguyện. Không phải chỉ cho em, mà cho tất cả chúng ta, những người không đủ sức chịu nỗi đau rời xa....

Chúng ta đang cầu nguyện. Cuộc đời đẹp quá em ơi, còn bao nhiêu việc cần làm, còn bao dự định dở dang. Còn những đứa con, chúng cần biết bao vòng tay người mẹ.

Còn những đợt triển lãm tranh, những chuyến du ngoạn, bọn chị sẽ thế nào nếu vắng em?

Chúng ta cầu nguyện, cho những người đang yêu nhau sẽ bên nhau mãi mãi. Và những người chưa bao giờ thực sự sống, hãy sống thật bởi chúng ta còn may mắn được yêu thương.

Điều kỳ diệu nhất của cuộc sống không phải là chúng ta chờ đợi cái điều kỳ diệu ấy nó đến như thế nào.

Mà là, chúng ta đang sống như thế nào. 

23112013

P/s: Khi tôi viết những dòng này, thì nàng đang bắt đầu bước vào đợt xạ trị đầu tiên. Để chiến đấu với căn bệnh ung thư phổi di căn giai đoạn cuối. Tế bào ung thư đã lan vào gan, chèn vào xương, cổ...
Chúng tôi, và tất cả những người có tâm nguyện, đang cầu nguyện cho em!

Khi bài viết này được đăng trên fb, dù tồn tại mười giờ đồng hồ, nó đã đạt tới một lượng truy cập và comments chóng mặt. Cả những người chưa một lần gặp em, cũng nhắn tin hỏi tôi về bệnh tình và tinh thần của em. Đó không chỉ là tình cảm, thâm tình dành cho riêng em. Mà cho tất cả những người đang may mắn mạnh khỏe...

Cố lên, Vân nhé. 

CHÂN DUNG NHÀ VĂN


Tặng T. và...

Thằng bạn ngày xưa, giờ là họa sĩ. 

Ngày trước, dân vẽ đói lắm. Hì hục bôi phết, mang tranh đi bán còn bị đồng nát nó chê tấm vải bẩn quá, mất công đem giặt mới dùng được. Nhưng rồi, nó đã có tranh bán, đã xây được nhà...

Về phép, hẹn mình gặp nhau đi, nó rủ ra quán bia. Cái thằng, bao năm qua vẫn không học được thói galant . Hẹn mới chả hò...Thế mà cũng có đứa rước, rõ... bạc phước.

SCORPIO


Nhân ngày sinh nhật, thay hoa và lời chúc

Một lần, có người chỉ cho tôi căn nhà của gã. Âm u, trầm mặc như nước hồ thu. Một Mái Lương Đình cổ kính. Tôi phát hoảng vì thứ ngôn ngữ trong đó. Nó cổ xưa đến độ kẻ nhát gan như tôi bỏ chạy cho rõ nhanh. Mái Lương Đình hình như không hợp phong thủy, nên sớm muộn đã bị phá đi.


Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão.... **** Căn nhà này cũng vẫn u trầm, cô tịch như tính cách của chủ nhân. Nhưng những đồ đạc mà hắn xếp đặt quả là thứ chọn lựa kỹ càng của một tay chơi khó tính. Mạn chắt lọc đến cùng kiệt, thơ liêu trai dứt thịt xé da. Âm nhạc rên xiết mà sang trọng. Dịch thuật cũng được tỉa tót nắn nót đến hoàn mỹ. Ngay cả Thu cũng thành một góc riêng trong lòng thứ lữ. Hắn nhẩn nha, không vội vàng, như người nhấm nháp chung rượu đời, thi thoảng mới đưa lên một viên ngọc đã được mài dũa hết sức công phu.
Chả thế mà có lần, một người bạn, một gã du ca đã nói với tôi về hắn: KD giống như một người thợ kim hoàn.

MƯỜI PHÚT VỚI ĐẠO DIỄN DRISS

 Người đàn ông lãng tử trầm lặng vào lúc mới vừa chập tối, đích thị là người đàn ông cô đơn.

Tặng Driss, Y, NA và nhóm làm phim.

Thật ra trước khi chính thức làm việc với D. thì tôi đã gặp hắn.

Hôm ra mắt buổi chiếu phim, tôi đến rất đúng giờ do thói quen. Vọt qua Kneipe, thấy hắn đã đứng đợi ở cửa, trông như hòn vọng ...khách, mặt mũi cực kỳ ngóng trông và nháo nhác. Thấy bóng tôi, hắn thả với theo một nụ cười. Chả phải tôi quan trọng hay hắn mê mẩn gì tôi, chả qua là hắn chưa quen với sự co giãn giờ giấc một cách vô tổ chức nhất thế giới của người Việt. 

Buổi ra mắt hôm đó, hắn cực dễ chịu. Mà nói chung, lúc nào hắn cũng dễ chịu. Mồm rộng ngoác, tóc điểm sương, nụ cười hào sảng của dân Spanien ấm áp và thân thiện. Không xức nước hoa. Jeans, puli xám, khăn quàng cũng xám. Chỉ có nụ cười làm xua tan giá lạnh của những ngày thu ảm đạm.

ROSTOCK, CUỐI CÙNG CHO MỘT MÙA DẺ GAI

Bạn đã được ăn xôi hạt dẻ chưa?
Đã uống cà phê G7 của gã Trung Nguyên trong cốc nhựa?




Thương tặng các bạn của tôi.
Đặc biệt tặng Rostock thân yêu cùng các bạn.

Bạn sẽ bảo, lạ gì ba cái thứ ấy mà khoe. Uh, đúng vậy, sao lại khoe. Nhưng mà tôi nhất định phải khoe. Cái giỏ đầy nhóc hạt dẻ thóc nằm trong bếp, đôi bốt cao cổ còn vướng chút lá rừng, vẫn nhắc tôi và các nàng một ngày đẫm hương rừng. Và nhất là hồn vẫn còn rưng rưng một ngày thu cuối cùng cho một mùa dẻ gai...

Ấy là khi bạn từ Rostock gửi lên cho một nắm hạt dẻ, mà tôi đã nghiến ngấu ăn nó trong Party tháng 10 của chị em. Hạt dẻ được nhặt trong rừng. Hình như nó vẫn còn ngậm trong đó cả bầu trời diệu vợi. Khi thu sắp đi, lòng chợt nhận ra mình đã thờ ơ với mùa thu mà không biết, mình đã yêu nó tự bao giờ... Yêu cái lướt thướt se buồn, yêu cái hiu hiu lạnh, như một tình yêu sắp qua đi bỗng thấy chói lòng sợ phút chia tay...

Thế là mình đi với nhau đến vùng có dẻ. Dù ngày mai, có bao nhiêu cái hẹn quan trọng chồng chất. Dù đêm nay còn thức quá khuya. Dù...

CĂN NHÀ BẰNG GỖ VÀ NHỮNG QUẢ ÓC CHÓ

Chị mời chúng tôi đến nhà dự đám giỗ chồng. Không phải một, mà là hai. Hai người chồng trong một đám giỗ. Đó là chưa kể người con trai đầu tiên đã xuyên suốt cuộc đời chị...





Căn nhà ấy nằm giữa khu vườn ngoại ô. 

Khi chúng tôi đến nơi, thì trời đã rất tối. Đêm thu khá lạnh. Sương ướt vai. Những ngõ nhỏ chồng chéo và cây cối rậm rịt khiến tôi có cảm giác mình đang ở đâu đó một vùng nông thôn Việt. Thiếu tiếng chó sủa, thiếu mùi phân bò, mùi cỏ, mùi rơm... Tại sao tôi có sự trở về trong liên tưởng ấy được nhỉ. Một thoáng vẩn vơ len đến lúc mấy đứa lom khom lần tìm số nhà trên cả dẫy phố trong lom đom ánh đèn đường vàng vọt.

Cuối cùng thì người đàn bà ấy cũng hiện ra trong bóng đêm. Tiếng chị gọi chúng tôi tận cuối con đường vang lên trong tịch mịch. Tay vẫy, giọng ấm áp lanh lảnh lăn ra khỏi một lồng ngực khỏe khoắn không giấu được những âm vui.

NỬA ĐÊM KẸT CỬA

Nhưng lao xuống vực thì ít nhất cũng được chết. Cái chết ân huệ. Còn lấy vợ cầm bằng như sống dở chết dở. Gọi nôm na là ngắc ngoải. 



Tặng các bạn tôi, 
những người độc thân đáng yêu nhất hành tinh này!


Bạn có sợ ma không? Nhất là nửa đêm...Một mình trong căn phòng vắng. Nghĩ đến thôi đã thấy tụt xuống rồi! Ý tôi muốn nói là huyết áp!


Chuyện là thế này. Anh tôi sinh hoạt trong một chi hội. Cái hội ấy hoạt động rất chi đoàn kết nhất quán mấy năm nay. Nhưng bỗng dưng có những dấu hiệu bất ổn, anh bảo. Bắt đầu từ lão.

Cầm tấm thiệp hồng trên tay, anh tôi ngẩn ngơ như cái gì oánh mang tai. Lão, người nhiều tuổi nhưng ngây thơ cụ nhất rốt cuộc đã quyết định không còn độc thân. Lão, người đã từng dũng cảm sống không đàn bà, không chó mèo dững hơn hai chục năm. 

XA LẠ




Hồn nhiên em mắt nâu
Thả giọng cười khúc khích
Bên em từ buổi đầu
Lòng vẫn còn thao thiết.

Tâm tình treo mưa nắng
Hồn ru con thuyền trôi
Men nào ta say mãi
Đến bao giờ, ta ơi!

Em cười lên giùm nhé
Cho ngời ngày nắng tươi
Lau giúp em khóe lệ
Nhân gian học làm Người.

Rồi về bên dòng nhỏ
Tưới đẫm khoảnh tim cằn
Đạp lên bao tục lụy
Mãn khai đóa hoa tình.

Đường chiều thôi lá rụng
Trút xuống bờ vai xuôi
Nụ cười trăm năm đó
Giam hồn ta trọn đời.


Vô danh(Trên fb)


CÀ PHÊ...... KHẢN CỔ!






Kết thúc buổi cà phê chiều nay với Y, chúng tôi chia tay trong tình trạng thảm hại. Trời đổ bóng, gió run rẩy lùa tốc váy. Đứa tóc rối bù, đứa giọng khàn như vừa sang Thái lan làm cuộc cải giống. Tôi hụt hơi chạy lên xe Bus. Còn Y liêu xiêu về lại góc thiên đường buồn...

Y buồn. Nhẹ như mây và mỏng như sương. Nhưng buồn. Người đàn bà đẹp khi buồn càng đẹp. Tôi ngắm nàng qua ly Cappuccino lừ đừ bốc khói. Nét xuân thì của một nhan sắc đượm buồn ngay cả khi vui khiến quán chiều chủ nhật luễnh loãng chút hơi men. 

Cappuccino ở đây tự phục vụ. Phải bấm đến hai lần mới có được một ly lưng lửng. Biết thế, mà cứ chui vào. Cũng như có ối thứ, làm lại đến vài lần vẫn chắp vá, lửng lơ chả ra đầy chẳng ra vơi, mà vẫn cứ chắp chắp vá vá như trò chơi xếp chữ, mê say.

Chúng tôi xếp lên bàn mấy cái di động. Cái nào cái nấy rung lên bần bật. Cứ như tổng đài.

Thật ra hôm nay riêng tôi đã có mấy cuộc hẹn cà phê cà pháo. Tôi cứ nhận lời như vốn tính đã tham lam lại còn ham vui và cả nể. Rồi cứ ngồi đó, máy rung như động đất. Chả biết từ chối sao, đành cười trừ, tao đang ngồi đây với Y. Rồi phía bên kia có khi cũng như mình, vướng vào mấy cuộc hẹn, mừng như vớ được vàng, hối hả, ừ thôi, ngồi đấy đi, lúc khác. Hihi, hẹn ơi là hẹn... 

Mà cà phê, tôi chỉ uống được mỗi Cappuccino vì nó thơm, không nhiều sữa lại ngang phè như Latte Macchiato, không sánh đặc như Espresso. Nói chung, tôi là kẻ không đam mê nghiện ngập được thứ gì, dù cái gì cũng thử cho nó biết. Thử đâu có chết. Mà chết cũng cần thử, tại sao không? Cùng lắm là được...chết!

BẤT CHỢT SÀI GÒN, THU.....



Tặng những người đang sống nơi không có mùa thu.



"Bên đó trời đã bắt đầu lạnh chưa? Bên này Sài Gòn mà hôm nay lạnh như chớm đông miền bắc, bọn trẻ con đi ngủ phải đắp chăn."

Bên này trời đang hửng sau những ngày mưa lướt thướt. Mưa thu bao giờ cũng buồn, bởi mưa vốn dĩ đã chẳng bao giờ vui. Lại còn vàng lá, gió run, trời ẩm mốc, và lòng người co lại sau những ngày bừng nở dưới nắng tươi.

Nơi ấy, chẳng bao giờ có mùa đông. Nhưng mình không biết rằng, Sài gòn còn có những ngày trở lạnh, để người ta se mình trong nỗi nhớ, mỏng như sương, nhẹ như lá, mơ hồ thả xuống điều gì như thể có tên gọi là mùa thu...

"Mình nhớ thu Hà nội. Mà thật ra lúc nào cũng nhớ....
Nhớ nhất là con gái Hà nội. Có lẽ vì từ khi biết yêu chỉ yêu con gái Bắc."

Con gái Bắc... Nguyễn Tất Nhiên từng chua chát:

"Rất điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền"

Còn hắn, hắn lại dùng mỹ từ "lãng mạn" để nói về họ.

Với nửa vĩ tuyến bên kia, hắn không ngần ngại gán cho một tính trạng từ hết sức lạ tai: Mỏng!

"Mỏng da, mỏng hơi thở, mỏng ánh mắt, mỏng nụ cười...
Chắc bởi họ không có mùa đông. Cả đời chỉ biết có nở ra. Không có mùa lạnh để co lại! "


Mình phì cười. Đã rất lâu rồi mới lại được nghe những điều ngộ nghĩnh như một chân lý từ ngôn từ của một gã không phải là nhà ngôn ngữ.  Mà chân lý, sở dĩ nó đúng là bởi vì nó vốn luôn...sai! 

Hắn làm gì, mình chẳng biết. Hắn sống ra sao, mình chẳng hay. Hắn ở chỗ nào, mình chẳng hỏi. Chỉ biết, nơi hắn bây giờ, không bao giờ có mùa đông.

Nên rốt cuộc, nỗi nhớ nào cuối cùng cũng đưa ta về bên cái lướt thướt của những ngày se lạnh.

Để còn có những ngày, bất chợt thu, Sài gòn.
Một Sài gòn đâu chỉ toàn ngày nắng và những cơn mưa chỉ biết cuốn trôi...

Kathy, 22092013
Một ngày thu, từ Berlin

MỘT CÁI TÊN



Tặng TQD và các bạn 10A

Mãi năm cuối cùng của cuộc đời học trò, hắn mới được xung vào lớp tôi. Cái lớp 10A danh tiếng hồi đó vốn chỉ có 36 đứa, một con số rất chuẩn so với tình trạng quá tải hồi bấy giờ.

Hắn ngồi  bàn dưới. Học đúp lớp trên xuống do nghỉ học quá nhiều. Lý do thì mãi sau này tôi mới biết. 

Hắn nhiều tuổi hơn chúng tôi. Chẳng có gì đặc biệt. So với bọn con trai trong lớp, đàn giỏi hát hay nhiều tài lẻ thì hắn quá ư âm thầm, như một ông cụ. 

Ông cụ luôn ngồi cuối lớp. Mặt hiền hiền, như ngố. 

Nhưng cho đến khi tôi bị bọn con gái trong lớp gán ghép với hắn, thì hắn chính thức bị đưa vào danh sách liệt

Tôi không ưa hắn!

Vì đủ thứ tội. Mà tội lớn nhất, là bất cứ lúc nào, mặt mũi hắn cũng lờ đờ. Đã thế, hắn ngủ gật thường xuyên, và thường xuyên... ngáp. Nhung, cô bạn gái láu lỉnh ăn nói thẳng tưng thì phát hiện ra một điều là hắn chuyên chiếu tướng tôi từ hàng ghế sau cùng. Từ đó tôi có cảm giác hắn hình như lúc nào hắn cũng nhìn tôi. Cái sự nhìn ấy chẳng làm mòn đi tý gáy cổ lưng áo nào, nó vô tư như thời ta 16 tuổi.

Nhưng cũng đủ làm tôi ghét hắn. 

Phải, tôi ghét hắn.

Rồi năm lớp 10 cũng trôi qua đánh vèo. 

Lưu bút của tôi cũng chẳng có gì đặc biệt. Hắn chẳng ghi gì như lũ bạn hồi hộp chờ đợi. Hoàn toàn không.

Lớp 10A chúng tôi chia tay nhau. Bịn rịn vừa phải, lưu luyến nhẹ nhàng bởi còn chờ đón những ngã rẽ của cuộc đời... Chúng tôi hầu hết ở quân khu Nam Đồng và vùng phụ cận nên vẫn gặp lại nhau thường xuyên.

Một hôm đang đạp xe trên phố Khâm Thiên, tôi gặp hắn. Hai đứa thong thả đạp xe bên cạnh nhau.

Hắn lí nhí mãi mới hỏi tôi một câu:

"Cau của Ka à".

Tiếng Việt hẳn hoi. Mà đến mấy phút sau tôi vẫn không hiểu "Cau" nghĩa là gì. Hắn phải chỉ tay vào cái làn tôi treo ở ghi đông xe. Tôi cười phá lên. Thì ra, những quả cau mà tôi đang có nhiệm vụ đi phân phát cho một đám ăn hỏi làm hắn... tưởng bở. 

Sau lần đó, hình như hắn có đến nhà tôi chơi, thì phải. Quả thật, tôi không nhớ...

Nhưng kỷ niệm này thì tôi nhớ. Một ngày mùa đông, hình như là Tết, chúng tôi đến thăm nhà cái gã hay ngáp ngủ ấy. Thật ra là tôi bị bọn nó lôi đi. Một căn hộ xinh xinh ở khu TT bộ y tế Đinh lễ, cái phố nhỏ xíu cạnh Bờ hồ. 

Hắn tiếp chúng tôi vui vẻ. Không ngái ngủ, không lờ đờ. 
Lần đầu tiên, tôi biết hắn không ở với mẹ.

"D. bị hen từ nhỏ. Ban đêm nằm rất khó thở. Phải kê gối cho cao để úp mặt vào đó để mà ngủ ngồi, nên mất ngủ triền miên. D muốn thành bác sĩ để chữa bệnh cho mình và mọi người...."

Tôi chợt thấy mình nóng bừng mặt mũi... Hóa ra...




Mấy chục năm sau.

Chợt một hôm, face của tôi có kẻ lạ mặt xin kết bạn. Linh tính cho tôi biết ngay đó là ai.

Nhà hắn trông trơn. Không avatar. Không bạn bè. Hắn hình như không quảng giao trên fb dù hắn là một bác sĩ. Nhưng tôi vẫn nhận ra đó là ai.

 "Đã nhiều lần đi qua đê La thành và nhớ là mình từng rẽ vào ngõ nhỏ để gặp một người bạn." 


Căn nhà ấy bán mất rồi D ạ. Dàn thiên lý xanh um và đám tigon hồng rực nơi triền đê... Cánh cổng được ghép bằng những ống nhựa công nghiệp như những phím đàn dương cầm màu trắng....

Mình chẳng giữ nổi dù nó đầy ắp những kỷ niệm. Bao bạn bè vẫn nhắc đến nó. Vẫn còn mơ thấy nó... Nhưng bố mẹ mình bán mất rồi. Sau khi mình đi được mấy năm, chả còn ai trông nom....

"Hôm nào về lại đê La Thành đánh Guitar cho D. nghe lại nhé." 

Hắn viết.

Cây đàn Guitar, và những bản nhạc... Có phải là "Mộng lứa đôi", hay "Love Story"?

Lâu quá, làm sao mình nhớ... Tôi bâng khuâng nhớ lại. Bao lâu rồi, đôi tay này không lướt lại những hợp âm...?

"Ngồi nhà bạn cười đùa thoải mái, có khi còn được bạn cho nghe đàn và ăn mỳ nấu".

Hì, chắc là mỳ sợi nấu lõng bõng với cà chua. Và chắc chắn là không có người lái.... Có một người bạn còn kể ngày ấy đến nhà mình, ngôi nhà trên đê ấy, được ăn món bún độc nhất vô nhị với nước cà chua chưng. Bạn ấy cứ loay hoay với món ăn chưa bao giờ được thưởng thức. 

Ôi, cái thời khốn khó, mà bao người còn vấn vương sợi nhớ... Bao dấu ấn còn giấu trong từng sợi thương...


"Nhìn ảnh vẫn thấy Ka của ngày xưa, luôn cười tươi...!"

Ủa, bộ mình hay cười lắm hả?  Không phải cô bé có đôi mắt buồn sao?

Hôm nọ NC nhắc lại: "Tính cách Ka lạ lắm. Rất nghịch, nhưng lúc nào cũng cuộn vào..." (Ừ, cuộn vào, giấu đi, có giống bây giờ đâu, kể mà cũng khó hình dung...)

Có thấy ainói Ka hay cười đâu...

"D. vào face thấy tên nhận ra luôn, xem ảnh mặc áo kẻ ca rô đặc trưng quá..."

Uh, tên mình mà lại, có ai giống chứ. Chắc tại cái tên. D nhỉ...

"Bấm tên bạn là thấy ngay, mà sao bây giờ vẫn thấy cả tính cách và hình ảnh của hồi trước".

Uh. Chắc chỉ là một cái tên....
Chắc thế. Chỉ là một cái tên...


Chỉ cần một cái tên
Cũng cồn lên nỗi nhớ
Chỉ cần một ánh nhìn
Cũng bừng lên ngọn lửa.... (*)

Bài thơ viết năm 16 tuổi. Trong lưu bút.
......
Ka
05092013

HƯƠNG.....





Tặng Hương, cho ngày cuối cùng của tháng 8

Nàng có biết, cái biệt danh của tôi dành cho nàng hồi ấy không?

Bây giờ người ta dùng quá ư quen thuộc cái gọi là Nick Name. Còn  hồi đó, nó được gọi là biệt danh. Anh H, nguyên đương kim ứng cử viên sáng giá chức anh rể của tôi lúc đó, đã gọi nàng là Niềm Tự Hào.
Không phải  của anh ấy, hay chị tôi. Tất nhiên. Mà là Niềm Tự Hào của tôi.

Nàng là bí thư lớp tôi. Tất nhiên nàng giỏi. Học giỏi. Lãnh đạo giỏi. 

Tôi hình như chả giỏi gì, trước nàng, ngoài nghịch ngợm. 
Tôi với nàng là hai phiên bản trái chiều. Từ hình thức đến tính cách.

NGÀY HỘI Ở KHU PHỐ NIKOLEI

Nikoleiviertel


Lễ hội ở Nikoleiviertel. Đám diễu hành



Mùa hè đang rót những giọt mật vàng hươm cuối cùng xuống châu Âu, chuẩn bị cho mùa thu không ai chờ, chẳng ai đợi. Chúng tôi, những kẻ mải kiếm sống mà quên sống chợt nhận ra, hình như mình đã với tay đi rất xa mà bỏ quên những cái ở quanh mình.

Bỏ quên Berlin.

Rất nhiều người sống ở Berlin thậm chí còn chưa bao giờ đặt chân lên Fernsehturm (tháp truyền hình), không biết đến Brandenburger Tor (Cổng thành Brandenburg). Cũng như người Hà nội không phải ai cũng biết đến cái chùa chỉ có một cột tên là chùa Một Cột.

Nên mới có một ngày, chúng tôi hẹn hò nhau đi thăm Berlin, y như mình là những lữ khách đến từ một nơi khác. Để tìm một cảm giác lần đầu khám phá. Hay chỉ cần cùng nhau, có nhau, với nhau thôi. Đi đâu, đến đâu, không phải là điều quan trọng. Chính vì vậy, chúng tôi đã có một ngày tiễn đưa mùa hè rất đơn sơ mà không dễ có trong cuộc sống đã bắt đầu bước qua dốc bên kia vốn sẽ không còn nhiều những dấu ấn.

BIỂN CHẾT ở Kristalltherme Bad Wilsnack

Kristalltherme Bad Wilsnack.
Ảnh: Hoàng Thái Hà


 Bạn đã bao giờ mua những gói bùn mang tên Totes Meer  để đắp mặt nạ dưỡng da, hay là những gói muối có xuất xứ từ bờ biển Địa Trung Hải- biển Chết, để ngâm cho da dẻ được khỏe mạnh? 

Hẳn khi đó, bạn ít nhiều đã thoáng thầm ghen tỵ với dân cư ven dải bờ biển được coi là không sự sống ấy. Bởi họ chỉ cần móc bùn, múc nước biển, phơi muối lên bán cho thiên hạ cũng thu được khối tiền. 

TÌM TRAI



Suýt nữa thì toàn là...hến đi  tìm trai, may có Hà. Mà phải bêu gương anh, ý nhầm, là nêu gương anh, vì nếu không có anh, chả biết có được thành quả như thế không. Cả lũ hoan hỉ thu hoạch, kéo một xe đầy ...toàn hến!

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến được nhà Liên kẹo sau quá nhiều hẹn hò. Sau chuyến đi này tôi ngậm ngùi nhận ra một điều, nàng thơ của tôi rất chi là đoảng trong việc tổ chức chuyến đi cũng như hoàn toàn chả có sự chuẩn bị gì. Dường như tâm hồn nàng bị móc ngược lên cành cây mất rồi!

Cho nên đến phút trót nàng mới gọi cho tôi, Ka đến Bahnhof -Schöneweide đi, chúng tớ đi nhiều xe lắm, và tôi đã hí hửng mừng vội là nàng rất chu đáo. Để rồi ngay sau đó mới được chứng kiến cái sự chu đáo của nàng.
Đầu tiên là cái điện thoại chứa đựng tất cả các liên lạc tối cần đã bị nàng để quên ở nhà. Lãng nhách. Chưa hết. Cái áo nàng mặc vốn có rất nhiều lỗ thủng hôm nay lại thủng thêm một lỗ vì vội, chắc nó mắc vào đâu đó. Trông nàng Sexy bội phần với những lỗ thủng sáng tạo khiến tôi không nỡ mắng nàng cái tội hay quên. Nàng ngồi trong xe, mượn di động của tôi để gọi cho tất cả những ai nàng còn nhớ số để...tra đường.
Navi  không, địa chỉ không, điện thoại cũng không. Mặc kệ nàng thao tác với cái Händy ghẻ giá 50€ sim rác của tôi, mặc kệ sự đời, tôi sung sướng để mình được phiêu diêu trong cái sự chả nghĩ ngợi gì. Mấy khi nhỉ! Tôi mua một hộp dâu đất ở cái quầy gỗ bé xíu bên đường, vừa ăn vừa ngửi cái mùi thơm kinh điển của thứ dâu Bio mới hái. Ăn không quan trọng, quan trọng là cái mùi  đồng nội nó sực nức trong từng quả dâu còn ram ráp cát. Ăn vào miệng cả mùa hè, nuốt cả hương đồng ngát thơm và uống từng ngụm ký ức còn tươi mới...Tội gì mà phiền muộn....

THƠ HÀNH

Thân tặng HP và nàng thơ của nàng.


Dù có ghét nàng đến đâu thì cứ tối đa 6 tuần tôi phải đến thăm nàng một lần. Vì móng tay không thể không mọc dài. 6 tuần là thời hạn tối đa cho một bộ móng tay cần được cắt tỉa, đắp gel, vẽ kiểu, sơn mầu... 

Mất gần hai tiếng cho mười đầu ngón tay và cả ngón chân nếu bạn muốn đi những đôi săng đan mỹ miều trong mùa hè tuyệt diệu và ngắn ngủi ở Châu Âu. Đó là một quỹ thời gian không nhỏ cho người bận rộn nhưng với tôi, nó là hai tiếng chờ mong bởi tôi và nàng sẽ chan vào tai nhau đủ thứ chuyện dù ngày nào chẳng gẫu với nhau trên fb. Do vậy, đôi khi tôi kiếm cớ đi làm Nail để ghé thăm nàng. 



Nhất là những buổi chiều hạ vàng sau khi tan sở. Kiếm cớ qua nàng để hẹn với nhau một tách cà phê. Hay đơn giản hơn, chỉ để khen nhau một câu cho đỡ cảm giác là mình đang rỉ mòn cũ rích vì thời gian.

Hết bào móng, rũa form, đắp bột, phết mầu... tôi cứ ậm ừ một mình nói chuyện với Hà, anh thợ và cũng là bạn quen. Cuối cùng, bực quá, tôi phải quay sang nàng, giận dỗi:


- Nè tui đố bà, hôm nay tui mặc áo mầu gì? 


Nàng cười cầu hòa, mắt vẫn không rời cái Ipat, tay gõ gõ, mồm lẩm bẩm. Thay vì nhận xét cái quần sooc ngắn và sơ mi kẻ buộc túm vạt mùa hè của tôi, nàng lại than đang bị phạt mấy hôm nay. Tôi tỉnh cả ẩm ức, tưởng nàng mới bị phạt xe hay ngân hàng xiết món nợ cần trả. Nhưng không!


HÃY NGỒI XUỐNG ĐÂY




Hãy ngồi xuống đây...!

Có khi nào, đôi chân đã mỏi đường xa. Đôi vai cũng trĩu gánh đời nằng nặng. Chợt nghe lòng chùng lại khi ân cần bên tai một lời giản dị: 

Hãy ngồi xuống đây!

Trên thảm cỏ xanh như thì con gái, xanh như thể không bao giờ còn xanh hơn, ngày ấy...
Trên ghế gỗ bên đường giữa một khoảng dừng chân.
Hay trong quán chiều đợi cà phê đếm từng giọt đắng thả vào quỹ đời chút ưu tư nhìn lại....
Đâu cần nhiều lời, đôi khi im lặng cũng là sự sẻ chia...

Ngồi xuống đi người!...

Để chân thôi đừng mỏi. Lòng thôi đừng vắng xa. Hồn thôi đừng chơi vơi. Buồn thôi đừng đến ngậm ngùi....
Và em, ngọn gió, đừng bay đi quá xa... 

 như làn gió mỏng manh trong vẻ ngoài cứng cỏi...

Dẫu biết rằng chỉ thế thôi, cũng đã là một cơn mưa bóng mây trên nền trời tưởng còn đang ươm màu nắng...

Chỉ thế thôi, biết đường còn xa lắm, hỡi người...

và đôi khi, để có được một nụ cười, cần lắm phút để lệ rơi...

Em chỉ là ngọn gió mong manh trong vẻ ngoài cứng cỏi. 

Bởi không ai người biết em, như người
Biết đến bên em kịp thời...

Thym
21/7/2013



Hãy ngồi xuống đây.
Hãy ngồi xuống đây xa cơn buồn phiền
Dẫu biết chia phôi nhưng trong cuộc đời vẫn có đôi ta.

Hãy ngồi xuống đây như trong lần đầu
Bối rối bên nhau vai rung thẹn lời
Mắt sáng môi trinh da thơm tình ngời.

Trên trời có mây sau cành lá xanh
Mây bay từng đàn lá thắm hoa tươi
Em ơi ngày buồn sẽ chóng qua đi.

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này.
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này.
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này.

Hãy ngồi xuống đây
Như loài cỏ tranh chen nhau từng hàng
Xoắn xít bên nhau vui chơi cuộc đời; cỏ rác hôm nay.
Hãy ngồi xuống đây trên lưng cuộc đời ,thách đố thương đau.

Vuốt ve cuộc đời từ mùi son phấn trên mặt người
Trong đau đớn điên cuồng đó. Vun kiếp sống không ngơi.
Cách xa vời vợi. Một ngày qua giấc mơ vùi dần.
Rồi mùa Đông đến. Rồi mùa Xuấn đến. Cuộc đời vẫn quay đều.

Hãy ngồi xuống đây
Như loài thú hoang yêu nhau ngoài đồng
Duới nắng ban mai phô thân trần truồng
Kiếp sống hoang sơ.

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này.
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này.
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này.

Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai cho da thịt này
Đốt cháy thương đau cho cơn buồn này
Rót nóng truy hoan cho thiên đường này
Bốc cháy trong cơn chia phôi chia phôi tràn trề.

Hãy ngồi xuống đây bên con vực này ngó xuống thương đau

NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ


Hbf-Leipzig. Nội thất hoàn toàn không thay đổi.
Leipzig vẫn thưa vắng tiêu điều như ngày ấy... 

Buổi trưa, thành phố thiếp ngủ. Buổi sáng, trễ nải lười biếng trên giường. Buổi tối, ngại cả rong chơi...
Thành phố già nua như con sư tử hết thời nằm gậm hờn trong cũi sắt.**

Nhà ga giờ xây thành một trong những nhà ga có Einkaufscenter lớn nhất các nhà ga nhưng vẫn là nơi đưa đón những con tầu. Cảnh xưa còn đó, người cũ đâu rồi...


Chỗ này là nơi bọn mình vẫn thường ngồi cà phê cà pháo với nhau đợi tầu vào ga. Chỗ này, ngày ấy gặp bọn Tuấn Dresden lên, Thái và Quảng Halle xuống. Hội chợ sách thường niên bây giờ vẫn còn đó. Những người muôn năm cũ, hồn bây giờ ở đâu...

Chỗ này...và nữa, chỗ này...

 Chỉ có đến chưa đầy hai tiếng chạy Auto Bahn, mà phải đến tận bây giờ mới gặp lại cảnh xưa. Mới tìm về người cũ. Rưng rưng ngồi ngắm lại những tấm ảnh xa lắc xa lơ, ôn lại cùng nhau bao nhiêu vụn vặt giữa dòng đời xoay đổi. 

Khi xưa đứa nào cũng căng tròn ngô ngố, giờ nhà nào cũng đầy nhóc trẻ con ngô ngố căng tròn. Nhấm nháy nhận thông gia, hẹn hò nhau ngày gặp lại trong nỗi rưng rưng ngùi ngẫm. Mà đâu biết, khi dòng đời mải trôi, lại phải đợi đến cơn bất chợt vứt túi lên vai ngẫu hứng với con ngựa sắt trung thành.

TRỞ VỀ

Biết nói gì trước biển em ơi...
Thơ BV


Cát trắng, biển xanh lịm, gió tươi mùi đại dương, và nắng thơm mùi hạ mới...

Đó là thành phố biển tôi trở lại sau hơn hai mươi năm. Không, đúng hơn, là tôi trở lại bên ghềnh đá ấy sau tần ấy thời gian. Biển đã bạc mầu hơn, chắc thế... Nhưng sóng vẫn miên man suốt những tháng năm không ngủ. Warnemünde không ngủ ngày tôi trở về...

Trở về, khi dấu chân trên cát đã ướt nhòe trên sóng biếc. Khi vị biển đã lành lạnh trên má hơi nước mơn man. Đêm biển ngọt và yên bình đến nỗi, tôi nghe ngoài kia, hình như có tiếng lá rơi. Lá rơi như một niềm thổn thức ngỡ có thể chạm được tay vào, rất thật. Khẽ động là ùa ra, lăn những giọt trong veo nỗi nhớ, những giọt sương mằn mặn niềm riêng...

XƯA ƠI......

Tặng Vũ và ngày xưa của ngày xưa...


Người xưa...
Ngày xưa, xưa lắm rồi....

Buổi sáng vùi trong chăn mềm, bỗng chuông điện thoại réo rắt những hồi bất thường. Dóng dả, dai dẳng, day dứt đến ba hồi lận. Như quy luật của kẻ gọi điện, khi người ta cầm  điện thoại lên thì cũng là lúc bên kia buông máy xuống. 

 Mùa hè Berlin, mới 4 h sáng trời đã bảnh. Đầu nhà, chim chóc véo von bản hòa tấu thiên đường nơi hạ giới. Bồ câu gừ gừ, sẻ non chích chích. Quạ gào hét tranh nhau ăn vạ bên thùng rác. Và vô số giống chim gì lạ lắm không biết tên. Đó là chưa kể sau vườn, sóc nâu đuôi đỏ lách chách luồn qua hốc cây, đuổi nhau như giặc làm bình minh ùa ra như vỡ sau một đêm thiếp ngủ.

Nàng cũng không ngủ được nữa. Bởi cái số điện thoại có cái đuôi 500....Tưởng rằng đã quên.....

Người xưa đấy. 
Người xưa.... 
Đã là xưa, tức không còn hiện tại. Nhưng sao Người vẫn chẳng quên được người...

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang