Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ & Clip. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ & Clip. Hiển thị tất cả bài đăng

ĐÁNH RƠI MỘT NHỊP CHÈO

ĐÁNH RƠI MỘT NHỊP CHÈO


Em không về dòng sống ấy không buồn

Gió vẫn đổ trên bến hoang số phận

Em không nghe tiếng chèo khua trống đánh

Nhịp tim thầm loạn lạc dõi theo em



Em không về ư? Lời hẹn của trăm năm

Như lá rơi trả về miền cỏ cháy

Những dòng sông không nhau. Những dòng sông trơ đáy

Anh không buồn. Anh chỉ thiếu em thôi



Trả lại anh những mảnh đợi vụn rơi

Xoay xở mãi những dọc ngang số phận

Con đò vênh mái chèo xoài mải miết

Sông cuối mùa xô nước cứ cào nhau



Em không về...

Ngọn gió thốc hoang chiều

Khói lên mắt mặt trời rồi sẽ khuất

Tiếng nước khua trong vũng đời mải miết

Khúc giao mùa đánh mất nhịp chèo rơi... 
-----

Ka
10042014 


THƠ EM VIẾT RỒI MAI AI SẼ ĐỌC....?






Thơ em viết rồi mai ai sẽ đọc

Khi khung trời yêu dấu đã rời xa

Thảo nguyên sót một lùm cây xấu hổ

Cụm mây tan trên đỉnh ngọn, dẫu là...




Câu thơ khép dở dang vần gieo lỡ

Dấu chân nhòa trên mặt đất sau mưa

Cánh hoa mỏng bay theo chiều gió lật

Đậu hờ trên dòng nhớ cũ thờ ơ




Bấy nhiêu thôi đong chừng nao sẽ đủ

Khi bàn tay chưa nắm được bàn tay

Vần gieo vụng vỡ tung như ảo ảnh

Giọt nắng tan dưới những cánh mây bay...




Ta cất giấu những ảnh hình run rẩy

Trong vần thơ lấp lánh thủa ban sơ

Tìm ngây dại ẩn sau lần áo cũ

Đợi khóa kia mở cánh cửa ơ hờ




Thơ vô tội mà người mang tội lỗi

Khiến trăm năm lỡ hẹn một lần sông

Nên ta đốt những dòng thơ hấp hối

Sưởi cho lòng ấm lại một mùa đông...

----

Ka

09122014

KHI TÔI XA NGƯỜI....



Là ướt lá non một ngày trôi bất chợt

Là nhúng mình vào trong vũng nước


Mưa.


Gió lại về tơi tả dọc triền đê

Và những con diều đứt dây chao mình trên quầng mây sắp vỡ




Người đi

Người đi như mắc nợ

Chỉ dòng sông là lặng lẽ quay về




Người xa tôi.

Cam lòng đánh cắp niềm vui

Để mặc tôi loay hoay với dọc ngang nỗi nhớ!


Như lá rơi trong tận cùng thống khổ

Trốc đến tả tơi cội rễ trái tim côi!




Tôi xa người

Con đò trôi...


quờ quạng bến không người

Nhặt hoàng hôn bạc màu như xác chết


Chôn vùi.


------

Thym

19032014

CÓ ĐIỀU GÌ TƯỞNG NHƯ LÀ....



(Viết cho ngày ấy, của ngày sau...)


Rồi ta cũng bỏ lại đằng sau

Một vùng đất - đến một vùng đất khác

Đâu cũng là trời xanh ngút ngát

Cũng là sông, là biển, là cỏ hoa...


Mà sao cứ thấy như là

Có gì run lên những bồi hồi sắp mất

Có phải vì trái tim quá nhiều cảm xúc

Mà ta ơi!

Không đủ sức từ ly!


Ở nơi này

Những ngọn gió nói câu gì

Sao vầng trăng như mãi mười sáu tuổi

Và hoàng hôn ngấu màu trời le lói

Tất cả vẫn đây mà...


Sao ta thấy xa xôi...?


Có điều gì như giây phút lìa đôi

Những dấu yêu đã trao

Những bồi hồi sắp cạn

Chạm vào đâu cũng thấy lòng vỡ rạn

Tạm biệt thôi...


Đâu có nghĩa chia rời....!


Phút tròng trành như dĩ vãng tuột trôi

Theo sóng cuộn chờm sâu vào vũng ngực

Chưa xa xôi đâu nghĩa là chưa mất


Sao Từ ly - Hạnh phúc cứ song đôi!

---

Ka
29072014

ĐÊM CỦA NGƯỜI MẤT NGỦ



Có đêm ta mất ngủ
Nằm nghe tiếng lá rơi
Mà ngoài kia trơ trọi
Chênh vênh một mảng trời

Mùa xuân còn chưa đến
Hè cũng đang mải chơi
Mà đời tàn nhẫn thế
Vắng tanh như chết rồi!

Lục bục tiếng đêm thở
Vỡ tan cả đất trời
Xung quanh đêm đặc quánh
Chỉ đêm và ta thôi!

Chăn đắp chồng hai chiếc
Sưởi bập bùng trêu ngươi
Mà sao ta ngấm lạnh
Tê buốt cả tim côi!

Khi biết mình cô độc
Là cô độc lắm rồi
Soi mình vào đêm lặng
Chỉ thấy vầng trăng trôi!

Kiêu hãnh đến ngạo nghễ
Dịu dàng đến quên mình
Ta giận ta không thể
Ngửa mặt than một lần!

Hóa ra trời đồng lõa
Lặng im và thinh im
Đổ bóng đêm lênh láng
Nhè ta mà nhận chìm!

Đêm nay ta mất ngủ
Đập tan một góc trời
May ra còn rụng xuống
Điều gì không giống Người....

Và ta kều trăng rụng
Đắp lên thân đơn côi
Mai vầng dương bật thức
Vữa thành trăng hết rồi...
---
09042015
Ka


(Viết cho người mất ngủ & tặng riêng cho một người)

BÀI THƠ TRÊN CÂY THẬP GIÁ

*


Người bỏ ta một mình về phía trống không
Để lại nơi đây khoảng trời rụng đầy hoa khô. Và nắng
May còn có mùa đông xác xơ bụi cây cúc đắng (*)
Kiên nhẫn đứng chờ mà chẳng biết chờ ai...

Phía cuối con đường ta tuột tay thành thử mưa rơi
Người nhặt lên để lòng mình trôi vào mùa giông bão
Điều kỳ lạ chỉ một lần hiện hữu
Mưa phía không người là nắng phía không tôi

Con dốc quá dài hờn giận chưa kịp khô môi
Chỉ khúc sông lạc dòng lặng trôi về miền hư ảo
Không ai biết dưới dòng sâu triền cát thẩm thấu đầy vết bão
Tự ủ ấm cho mình bằng nhợt nhạt ngàn sao...

Người chẳng hồn nhiên ta tự cấu mình đến quặn đau
Tự hôn lên vết thương để xung quanh còn vờ đang nhộn nhịp
Sau ba đêm trong hang sâu Chúa nhân từ thôi trầm mình ẩn náu
Không hồi sinh ta còn lại những gì?

Thôi thì dang đôi tay trụa trầy đóng lên cây Thập giá từ bi
Ta gánh trên vai ta đủ trăm năm. Không, ngàn năm - khổ nạn
Phía cuối con đường bóng người như sương mê sảng
Ta vẫn còn trông theo
Se sẽ một làn hương...

---
Ka
30.05.2015

Chú thích: (*) Cúc đắng là tên gọi khác của hoa Dã quỳ

YÊU LẠI MÙA ĐÔNG





Đã bắt đầu tạm biệt mùa đông

Tạm biệt những ngày quấn khăn cho hàng cây trong phố

Trời đã ửng hồng từ bao giờ chẳng rõ

Thủy tiên no nê tình tự mặt trời



Bầy sẻ lanh chanh trên mái ngói nhà ai

Giật mình tiếng chim trong veo góc phố

Em mỏng đi vì xống áo bay vèo quá nửa

Sáng nay, nắng ai pha đậm một sắc nồng...



Hoa đa nghi giấu nụ sau cành không

Giả vờ ngủ mặc mùa đông góa bụa

Có một người muốn chung tình mà chẳng tình chung được nữa

Sờ tay lên lớp vỏ sần sùi...


Ngày mai hoa sẽ vươn chồi

Chẳng có gì bắt ta đừng mở lòng ra đón nắng

Chẳng cớ gì bắt trời xanh một đời câm lặng

Như dòng đời sau những khúc ẩm ương



Tháng 3 đã gióng lên hồi chuông

Tờ lịch tháng 3 đang bấu víu trên tường

Thôi xong rồi mùa đông xám buồn cô đơn ngấm nước

Chưa kịp vắt mình yêu

đến tận cùng tâm sức


Ta vừa nhận ra mình...

Muốn yêu lại mùa đông...

---

Ka
28032015

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẺ CON




NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẺ CON

Thơ: Thymianka Thảo Nguyên
(Kiều thị An Giang)

Ngờ nghệch em mật ngọt trái đời ai
Người đàn bà trẻ con nhặt gì sa mạc cát?
Muối đã nhạt mà biển rồi cũng cạn
Sao anh bước vào đời em?

Lại những vụn buồn miếng bánh chim ăn
Ta dốc vào nhau bụi vàng cổ tích
Pautopski bông hồng vàng lóe sắc
Bình minh mưa cháy rụn một mảng trời

Ngơ ngác đến cô đơn mải miết trong đời
Người đàn bà trẻ con ủ ngực mình vào cát
Cánh buồm đỏ hoàng hôn ẩm ướt
Ban mai rơi lặng chết trước sân nhà

Thôi đừng chan nhau đẫm ướt những tụng ca
Vì ta nợ nếu mai này ký ức...

Người đàn bà trong em bây giờ mới biết
Lớn khôn chưa - dại đã trót nhau rồi...
____
25042014
 Kiều Thị An Giang
"Ka là sự hòa hợp giữa một người đàn bà và một thiếu nữ.
 Người đàn bà trẻ con".
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang