Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN. Hiển thị tất cả bài đăng

Chào để chết


 Chào để chết

Tôi thấy ông từ xa, xiêu vẹo đi lại phía tôi như sắp đổ trên hè phố. Khi nhận ra tôi, ông cố rảo bước lại gần, lẩy bẩy và hổn hển như sợ chậm hơn thì tôi sẽ biến mất.
Ông bảo, tôi cứ sợ không gặp lại cháu nữa. Tôi cần chào cháu một câu trước khi chết. Cháu biến đi đâu cả tháng nay thế hả?
Mấy hôm nay hầu như ngày nào tôi cũng ngóng ông. Vì hôm trước, chồng tôi đã nói, nhìn ông rất yếu. Tôi đã trách, sao anh không gọi em. Em phải gặp ông ấy.
Như có linh tính, hôm nay, tôi có mặt đúng lúc ông đi qua. Người đàn ông một nửa cuộc đời mang căn bệnh tiểu đường, lần lượt chôn bốn đứa con vì bốn lý do khác nhau, luôn nở nụ cười và không bao giờ đánh mất sự hài hước, người luôn gọi tôi là Lotus Flower, người luôn coi tôi vừa là bạn, vừa là con gái, người đã cho tôi những lời khuyên quý báu nhất làm thay đổi cuộc đời tôi...
Tôi phải đi chạy thận lọc máu tuần ba buổi rồi cháu ạ. Bác sĩ họ bảo tôi phải nhập viện vì tim và phổi đều hư hỏng hết rồi. Nhưng nằm viện ít nhất cũng phải ba tuần, không ai được thăm nom, để làm gì. Thôi tôi ở nhà, rồi từ đó vào nghĩa địa gần hơn.
Ông cười.
Vợ ông đâu? Tôi hỏi. Bà ấy đang nằm massage bên kia. Ông chỉ sang bên kia đường. Bả đau lưng. Tôi phải đưa đón bà ấy chứ. Đàn ông mà. Ông lại cười, nháy mắt hóm hỉnh.
Khi nói chuyện, ông phải nhìn vào miệng người đối diện để đoán, vì ông bị điếc đã lâu. Tiểu đường nhưng kiêng khem rất kỹ, ông không hề bị biến chứng. Nhưng ông điếc nặng. Và mấy năm nay, có lúc ông đã phải dùng xe đẩy. Cái xe giúp ông vịn tay và ngồi thở khi cần. Hôm nay, tôi thấy ông đi tay không, vác theo một túm cà rốt tươi vừa mua ngoài chợ nông sản. Cái túm cà rốt trông bạc nhược và lủng lẳng trên tay ông.
Xe của ông đâu? Tôi gắt. Ông lại cười, vẻ hối lỗi vì bị bắt quả tang. Tôi vứt nó đi rồi. Nó chả giúp gì đâu. Rồi ông khoe: dạo này tuần nào tôi cũng bị ngã đến mấy lần. Tất nhiên là người ta phải kéo tôi dậy. Có hôm họ gọi xe cấp cứu. Ở đây tôi quen biết tất cả. Đến con chó nó cũng biết tôi là ai. Họ đưa tôi về nhà. Chết ở đâu cũng thế thôi. Nhưng tôi không thích nằm nhà thương và đợi chết. Tôi là bạn rất thân với thần chết, chúng tôi thân đến mức sẽ không cần gửi giấy triệu tập làm gì. Tôi cứ sống, và anh ta cứ thi hành phận sự.
Tôi không thể an ủi gì ông. Tôi cười, miệng méo xệch. Chết mà vui như hội và lại còn đi khắp nơi chào hỏi như này thật hoan lạc quá nhỉ. Tôi ôm chặt lấy ông, mặc kệ con corona có thể đang rúc rích cười hăm dọa ngay bên cạnh.
Tôi sẽ rất nhớ ông. Tôi bảo. Ông không nghe thấy. Tôi cũng yêu ông. Tất nhiên là ông cũng không nghe. Ông điếc mà.
Cám ơn ông vì tất cả. Tôi nói. Lần này thì ông nghe vì ông nhìn vào miệng tôi. Ông gật gật.
Tôi không ân hận gì nữa. Cháu là người cuối cùng tôi cần chào trước khi chết. Ông bảo. Mặt vẫn hớn hở, dù vừa nói ông vừa thở phì phò như kéo bễ.
Cháu phải tận hưởng cuộc sống từng giây từng phút và phải luôn làm cho mình hạnh phúc nhé, Lotus! Ông dặn tôi. Lần này thì tôi gật cật lực. Tôi đã làm theo lời khuyên ấy dễ có đến gần 20 năm...
Ông nói: Chủ nhật nào tôi cũng đi lễ nhà thờ. Tôi rất ngoan đạo dù tôi chẳng cần đến chúa. Nếu có chúa, ngài đã chẳng mang các con tôi đi như thế. Với tôi thì không sao, bà nhà tôi mới là vấn đề. Bà ấy phải chôn đến 4 đứa con, giờ lại chôn thêm cả tôi nữa, quá bận rộn với cuộc đời một người phụ nữ. Ông tỏ ra giận dỗi.
Tôi đi rồi sẽ không ai đưa bà ấy đi massage mỗi ngày. Bà ấy sẽ không ra khỏi nhà nữa, vì không có ai gọi dậy, bả vốn lười. Giọng ông thoắt buồn, và lần này như có ngấn nước trong đôi mắt mờ đục.
Chưa thấy ai chuẩn bị cho sự chết hân hoan và minh triết như ông. Cũng chưa có buổi nói chuyện nào kỳ lạ và đầy cung bậc cảm xúc như buổi nói chuyện với người đàn ông đi chào mọi người để chết. Ông càng đón đợi, thần chết càng đỏng đảnh. Có lẽ ông đã chào đến mấy vòng, nhưng bông hoa Sen của ông có lẽ là người cuối cùng.
Tôi biết, ông sắp toại nguyện. Xung quanh ông, người ta chết cả rồi. Ông đi đám ma tất cả mọi người, trông chừng lũ trẻ hàng xóm và không nhầm một ai. Ông luôn thấu hiểu như một nhà tiên tri.
Nhớ ngày các con còn nhỏ, ông đã bảo tôi: con gái của cháu có tố chất một nghệ sĩ. Tôi thấy nó đứng dưới vườn hoa, chắp tay sau đít, ngước nhìn hàng giờ lên bức tượng. Tôi khi ấy còn chưa nhận ra con gái mình có tố chất nghệ sĩ ngoài việc thấy con bé rất nhút nhát. Con bé bây giờ là nhà thiết kế đồ họa và mẫu ảnh của nhiều tạp chí.
Lần khác, ông khen thằng Cua đĩnh đạc và rất ngoan, luôn chào hỏi hàng xóm. Tôi ngờ ngợ vì sự ngoan và đĩnh đạc của chính con mình. Ở nhà, Cua chây lười và ương ngạnh. Nhưng rồi, hóa ra ông đã đúng.
Ông luôn khen tặng tôi rất hào phóng. Cháu như một bông hoa Sen ấy, nhìn cháu người ta cũng muốn nở hoa. Tất nhiên tôi biết ông thiên vị. Nhưng lời khen quả là tàn độc. Nó làm tôi luôn phải phấn đấu, để được là một bông hoa sen mỗi khi ông gọi tên, cho đỡ xấu hổ vì chả liên quan gì đến Sen 😉
Ông luôn trò chuyện, lắng nghe bằng giác quan thứ sáu, và bằng sự gần gũi của người cha. Dù ông với tôi vốn chỉ là hai người hàng xóm.
Ông năm nay dễ đến 80 rồi nhỉ. Tôi giả vờ, như mọi khi. Và ông luôn bị mắc bẫy, sung sướng được đính chính lại: 86 rồi đấy cô ạ.
Lần này ông chẳng có vẻ vui khi có người đoán ông trẻ đến 6 tuổi. Một trò rất trẻ con mà tôi học được từ người Đức.
Tôi biết, ông sẽ không có sinh nhật thứ 87 của đời mình.
Không bao giờ nữa.
Chuông nhà thờ vừa gióng lên những hồi chuông rền rĩ. Tôi biết, tôi sẽ mãi mãi nhớ về ông.
~~~~
Thứ 6. 13.11.2020
Hình ảnh có thể có: đêm và trong nhà
Khúc Thụy Du, Đào Diệu Nhật và 115 người khác
50 bình luận
1 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ

NƠI CHỐN

 NƠI CHỐN


Hai năm sau vụ thảm sát bằng xe tải, tôi đặt chân đến Nizza.


Rời khỏi Marseille ổn ào và hầm hập gió nóng, với những quãng đường chỉ vài chục mét lại vấp đèn đó cuồng hết cả chân ga, Nice đón chúng tôi với dải bờ biển sạch tinh mùi khơi xa. Mama có sợ không, con gái hỏi tôi, làm như khi nào cũng có thảm sát vậy. Có sợ không, phải mất đến mấy giây tôi mới nhớ đến vụ thảm sát đã vĩnh viễn găm vào địa danh này một ký ức đau thương. Phải,, tôi sẽ không biết đến Nice nhiều đến thế, nếu không có sự kiện mùa hè năm ấy.


Vừa bắt đầu chán ngấy núi sau những ngày ngồi trên xe mà hai bên đường điệp trùng vách đá dựng đứng. Cũng vừa kịp tan cơn say mùa Oải Hương tím ngát thiêu đốt tầm nhìn, đốt hết trong ba ngày một thứ đam mê tưởng chừng quá ư phù phiếm- Nice như một quà tặng xinh xắn cho nửa cuộc hành trình đi về miền Nam nước Pháp.


Chẳng phải đến khi tận tay mở những cánh cửa chớp màu xanh đã long sơn của ngôi biệt thự trong khu phố đi bộ, tôi mới chạm vào được một cảm xúc ngỡ đã bỏ quên đâu đó trong ký ức. Chao ơi cái mùi gây thương gây nhớ, cái mùi quá vãng lẩn quất đâu đó bỗng ùa ra như lũ, không sao ngăn lại được.


Mùi đô thị. Mùi của những quán ăn đêm ồn ĩ. Những quầy tạp hóa bán đủ thứ từ hạt dẻ đến táo dầm, ô mai và những tấm bưu thiếp ngô nghê đầu phố. Mùi của những kiến trúc cũ kỹ mà thời gian và mưa nắng đã phủ lên một lớp bụi lưu cữu không có cách gì gột đi cho được. Cái mùi theo tôi từ Marseille theo sang, từ Paris theo xuống, từ Provence kéo qua. Một thứ ảo giác ngai ngái, ngầy ngật vừa hư vừa thực rất thị thành vương giả trộn với mùi cống rãnh, rác rưởi luẩn quất, mùi những ngõ hẹp đầy ứ hơi người và khói xe, mùi của những đêm trăng mái phố... Còn gì nữa? Mùi những khu chợ nhộn nhịp mà kẻ mua người bán ơ hờ, quán cà phê túc tắc nhàn rỗi, mùi Trúc Anh Đào dễ dãi, Sưa trắng nồng gắt, Kim Ngân chập chờn và những bụi Oải Hương lạc lõng...Tất cả trộn lẫn thành một thứ mùi mà ở Đức không bao giờ có.  


Ở đây là mùi nhà quê, mùi của nền văn minh lưu cữu như một mẩu Hà nội đã được pha chế và nhập cảng bởi một chế độ thực dân vẫn còn dai dẳng đâu đó nơi Kinh Kỳ một thủa, vừa được tái hiện tươi rói ở nơi đây. Tôi chợt muốn xem lại bộ phim Người Tình, ở đây, ngay đêm nay. Để cảm nhận những âm thanh nhễ nhại lọt qua thứ ánh sáng cũng nhễ nhại như từ dưới nhà đang vọng lên mà tôi không thể bóc tách những lớp thời gian ra được.


Nice còn một thứ mùi nữa, mùi biển nhàn tản, sạch bong và đầy kiêu hãnh. Tôi ghen với Nice vì điều đó.


Nơi tôi sống không có biển. Nên mùi khơi xa bất chợt làm tôi thấy mình bắt đầu nhớ, dù đêm còn chưa qua hết, trăng vẫn cong cớn soi mình qua khung cửa chớp mở toang đón gió, trong tiếng sóng biển rì rào cào vào chân vách đá như van lơn, như hờn giận, như giãi bày.


Tôi nhớ... Mà nhớ gì ta?


Phải chăng, hình như, là một chốn để đi về.


GHẾ



GHẾ
===
Tôi thích ghế.

Không, đúng ra là tôi bị mê hoặc bởi ghế. Người gieo vào đầu tôi sự mê muội dở hơi này là hai câu thơ, của người mà ai cũng biết là ai đấy: ghế đá đôi ta ngồi hôm trước/ Hôm nay cũng lại đón một đôi. Tôi ngạc nhiên, sao người ta có thể viết về ghế hay đến thế. Hẳn đó phải là một người rất yêu người, yêu đời, và yêu ghế.

Bây giờ người ta làm hoen ố cả ghế bởi những chiếc ghế quyền lực, ghế nóng, dù thật ra, ghế đâu có tội gì. Nó sinh ra để cho người ta ngồi. Thế thôi. Trừ những cái ghế làm cảnh như ở bờ biển Nice. Tôi không hiểu người Pháp nghĩ gì khi làm những chiếc ghế khổng lồ che hết tầm mắt lại không thể ngồi được. Trừ khi chúng có một thông điệp nào đó, còn đúng ra, xét về bố cục, chúng làm cho bờ biển xinh đẹp ấy bị thô lậu và cằn cỗi đến nghèo nàn. Nhưng thôi kệ người Pháp. Ta nói về ghế.

Trong tiệm hoa có một cái ghế gỗ, xưa là ghế ngồi ăn của bọn trẻ. Khi bọn trẻ lớn hết, cái ghế cần bỏ đi và tôi dùng nó để kê những lọ hoa. Năm tháng làm cho nó bong ra từng lớp, mốc loang mốc lổ và hẳn nhiên, nó chả còn một xu giá trị. Thế mà có người hỏi mua nó và tôi, với một tình yêu hoài cổ rất khó hiểu, tôi đã từ chối. Cả hai chúng tôi, ngớ ngẩn và dở hơi như nhau, đứng nhìn nhau một lát, rồi cùng phá ra cười. Tôi không hỏi sao người ta đòi mua một cái ghế cũ. Và người khách cũng không thể nói lý do tại sao lại thích một cái ghế đã mục. Riêng tôi, tôi không bán cái chỗ mà các con tôi đã từng ngồi lên.

Có ai từng nhớ một chỗ ngồi, một chiếc ghế đâu đó, ở một nơi chốn cũ, một thành phố nào đó ta đã dừng chân? Chính xác là ta nhớ chiếc ghế, chứ không phải nhớ địa danh đó, như thể giữa ta và ghế, từng có một liên kết âm thầm, một sự đồng lõa ngấm ngầm dù công bằng mà nói, ghế là kẻ ba vạ, nó đón mọi cái mông ghé xuống, với sự thỏa thuận câm lặng như nhau. Hệt một cô gái điếm biết điều, khiến khách hàng nào cũng đinh ninh mình mới là người được phục vụ tốt nhất.

Ghế không có lỗi. Chúng vốn vô tri, vô tình và vô duyên. Chỉ có ta, đã đi, ta vẫn cứ nhớ chỗ ta đã ngồi. Không phải nhớ cái ta được nhận về mà chính là, nhớ cái đã cho đi.

Không gì buồn bằng những chiếc ghế không người ngồi. Nó toát ra sự cô đơn. Bạn nghĩ thế nào về một chiếc ghế đơn độc? Chúng không phải là kẻ cô đơn nhất đâu. Cô đơn nhất là khi cả trăm chiếc ghế cùng trống không. Tôi từng có cảm giác hoang lạnh khi đứng trước những chiếc ghế trên đại lộ Unter den Linden, một ngày lễ. Chúng úp mặt vào nhau, ngập trong lá vàng, được quàng vào nhau và vào chân bàn bởi những vòng khóa. Sự sống như biến mất khỏi giây phút ấy. Tương tự, tôi thấy mình không khỏi ngỡ ngàng khi đứng trong phòng họp của Bundesrat, với những hàng ghế được đánh số không một bóng người. Nơi đây, trên những chiếc ghế, là những con người quyền lực ban ra những quyết định sinh tử của một đất nước. Ngay cả khi trống không, luẩn quất đâu đó là vẫn là những hơi hướm của quyền năng. Chúng không mất đi vẻ uy nghiêm mà trái lại, vẫn mạnh mẽ nhất là khi quần tụ bên nhau cả vài trăm chiếc, đỏ rực màu chính trường.

Tôi thích những chiếc ghế gỗ. Chúng có linh hồn của cây dù chỉ để đỡ lưng khách bộ hành.

Những chiếc ghế cô đơn nhất thế gian là những chiếc ghế có khi cả năm chả có ai ngồi tới. Ghế công viên là những chiếc ghế hạnh phúc. Tưng bừng nhộn nhịp suốt ngày. Chúng chứng kiến những lứa đôi, hợp tan và ly biệt. Đó là những chiếc ghế thành thị, bận rộn và ô hợp. Tôi không ưa chúng.

Ghế đá là ghế vô duyên nhất thế gian. Lạnh, trơ lỳ, không cảm xúc. Không phản ứng với nắng mưa. Tôi thường tránh không ngồi lên chúng bởi tôi cần một thông điệp từ ghế. Đá thì biết gì. ;)

Nếu được là một chiếc ghế, tôi sẽ là một chiếc ghế gỗ, nằm lặng lẽ nơi thanh vắng, không cần cả trăm người ghé thăm. Nhưng trong tất cả số ấy, tôi chỉ cần một người quay trở lại. Chỉ vì ghế.
....
Ka
27.12.2018

YÊU



YÊU
===
Khi những nốt nhạc cuối cùng của màn trình diễn 26 phút tuyệt đích đã hết, khán giả vẫn ngồi im trong khán phòng, không ai nhúc nhích. Màn ảnh chạy đến hơn 10 phút chỉ toàn chữ giới thiệu và liệt kê những người đóng góp cho bộ phim nhưng không một ai muốn ra về. Màn trình diễn không thể tuyệt vời hơn, thậm chí, Queen hơn cả chính Queen. Cảm xúc của bộ phim đã ghim chặt mọi người xuống ghế, một điều mà lâu lắm màn ảnh đã không làm được.

Bohemian Rhapsody, bộ phim mang về doanh thu khổng lồ bất chấp vô số lời chỉ trích từ phía các nhà phê bình, nhưng vẫn không ngừng kéo người ta đến rạp bởi nó chan đầy cảm xúc và hơn hết, truyền một cảm hứng tuyệt vời đến tất cả mọi lứa tuổi. Sau buổi xem phim, các con mình, những đứa trẻ sinh ra khi MF đã chết vì AIDS từ những thập niên trước, đã tìm kiếm thông tin và bắt đầu nghe nhạc của giọng ca huyền thoại vĩ đại 4 quãng 8.


Thấy mắt mẹ đẫm nước, bọn trẻ không ngạc nhiên nhưng cũng hơi bối rối. Trên xe ra về, gần như là lần đầu tiên, câu chuyện xoay quanh chủ đề tình yêu.

Con gái út, vốn quậy phá bất tử, thích nhất cảnh khi anh chàng lêu lổng trở về nhà, thú nhận với cha mẹ mình là người dị tính, và hai bố con họ đã ôm nhau, hai người đàn ông. "Con đã suýt khóc". Con gái thú nhận.

Mình thấy tim như liệng đi. Con ạ, là con người không ai không mắc sai lầm. Nhưng quan trọng là ta dám nhìn thẳng vào sai lầm ấy, rốt cuộc, ta sẽ tìm ra được hướng đi.Trong đời, chỉ cần có lòng dũng cảm và sự thành thật, ta sẽ sống tốt. Và các con biết đấy, như mẹ từng nói nhiều lần, nếu ai trong số các con hay bạn bè của các con là người đồng tính, thành thật mà nói, bố mẹ có vui không? Không, vì đó vẫn luôn là sự khác biệt, nhưng bố mẹ ủng hộ, chỉ cần các con thực sự thấy hạnh phúc.

Con gái lớn cự nự. Sao Mama khóc. Chú ấy (MF) cũng không muốn người ta thương hại chú ấy mà? Không, khóc vì cảm xúc, vì âm nhạc quá hay, vì mẹ cảm thấy thật may mắn khi được sống trên đời, mỗi ngày. Mọi cái đều có thể làm lại được, trừ cái chết. Cho nên, chúng ta đừng vung phí và đừng làm những điều ngu xuẩn. Hãy vui sống mỗi ngày chỉ vì ta đang được sống.

Con trai út, cả ngày cậy răng chả được một câu, đột ngột hỏi: Mama có yêu Papa không? Thằng bé chưa tốt nghiệp trung học và chắc chắn cũng chưa biết yêu.

Các con có biết giá một quả thận là bao nhiêu không? (Bọn trẻ ngơ ngác nói không, chúng không biết ăn nội tạng ;) . Giả dụ nhé, nếu bây giờ mẹ cần một quả thận, Papa sẽ cho mẹ quả thận đó. Hoặc con mắt, hoặc cánh tay... Và ngược lại, mẹ cũng thế. Đó không phải là yêu nữa, các con ạ. Đó là sự chết vì nhau.
---
Giá thận đang lên. Hãy yêu nhau đi, yêu hết lòng, dâng hiến và tận lực. Rồi sẽ có lúc ta được nhận như ta cho đi mà không đòi hỏi bất cứ một điều kiện gì...
...
01012019

Link phim xem ở dưới Cmt. Rất nên xem, để yêu hơn cuộc sống này.

BIỂN. NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG



BIỂN. NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG
--------
Biển mùa nào cũng đẹp. Nhưng biển mùa Đông là một vẻ đẹp khác. Như một người đàn bà đẹp bị hắt hủi. Vì đẹp, nàng kiêu hãnh. Vì kiêu hãnh, bị bỏ rơi nàng vẫn không nguôi đẹp. Vẻ đẹp ấy, nếu bạn không đủ từng trải và tự tin, tốt nhất đừng đến gần. Bạn sẽ không tìm gì được ở nơi ấy đâu.

Giáng sinh đã qua rất lâu rồi. Hôm qua, dưới nhà người ta đã mang hết đi những cây thông Noel. Khi chiếc xe màu vàng đã nghiền xong đống gỗ thành bột, tôi tự nhủ, thôi, thế là sắp hết mùa Đông. Thế mà vẫn không có tuyết.


Bạn đón tuyết lần cuối cùng khi nào? Lần gần nhất cách đây chắc cũng đã hơn một năm, đúng không? Bây giờ ở Úc rừng vẫn đang cháy, Irac vừa xin lỗi thế giới vì phóng nhầm một quả tên lửa làm gần 200 người chết. Đồng Tâm cũng chết, nhưng không nhầm và không ai xin lỗi ai đâu. Ở Nga, lẽ ra tầm này phải -20 độ. Nhưng bây giờ họ đã đang rất gần với mùa Xuân. Còn ở đây, không có tuyết. Tuyệt nhiên không. Trơ tráo như một kẻ phản bội.

Mùa Đông không có tuyết là một kinh nghiệm không thú vị, dù tuyết lại là một kinh nghiệm không hề thi vị, không gây nghiện, chỉ là một thói quen, một nỗi nhớ. Thế thôi.

Khi mùa Đông không có tuyết, thành phố buồn như góa phụ. Biển buồn như mỹ nhân bị phế truất trong lãnh cung. Tôi bỏ góa phụ để đi tìm gặp mỹ nhân. Nhan sắc biển một ngày mùa Đông như một làn roi lạnh quất dọc ngang phiến má hồng. Lạnh, nhưng huy hoàng. Vẻ đẹp của sự nguy hiểm bởi còn quá nhiều điều hứa hẹn nếu ta còn đủ thật thà và đam mê khám phá.

Biển mùa Đông đầy gió. Xám đen và quằn quại sóng. Một thứ sóng mê dụ khắc nghiệt nhất mà ta chưa từng được biết. Những doi cát câm lặng trắng xóa bóng hải âu. Những con tàu đói khách nằm phơi buồm như những phế binh. Cầu cảng phủ kín phân chim bạc phếch. Những người câu tôm im phắc trên nên trời đầy mây vụn vỡ. Họ câu gì? Hay chỉ để thời gian trôi qua bớt vô nghĩa hơn thôi?

Nếu cô đơn, bạn đừng ra biển. Nếu có lứa đôi, bạn càng không nên ra biển. Biển cho ta sức mạnh của sự quy hàng. Hãy hôn. Hoặc tựa vào bờ vai ai đó đi cùng. Đừng ngần ngại. Biển không biết che đậy điều gì, dù là hạnh phúc hay nỗi đau...

Biển mùa Đông không phải nơi ta đến để làm duyên. Không phải nơi cho ta sức mạnh nếu ta chưa đủ mạnh.

Nhưng nếu bạn cần một boong tàu buông neo trong vịnh đời tĩnh lặng, sao không tìm về biển.

Mùa Đông?
-------
Ka
12.01.2020
(Viết vội ở biển. Lạnh tê cả ngón tay)

TẾT Ở CHỢ ĐỒNG XUÂN


Người Việt ở Châu Âu ít ai không biết đến hai tiếng "Đồng Xuân", trung tâm thương mại của người mình tại Berlin. Muốn tìm đến không khí cộng đồng, không nơi nào thích hợp hơn nơi này: Chợ Đồng Xuân!

Chợ Đồng Xuân đúng nghĩa là một cái chợ. Tạp nham, ầm ĩ, hỗn độn, với đủ thứ bà rằn từ dịch vụ tóc tai ăn uống đến văn phòng này kia, tư vấn hết đàn bà lấy chồng lại đến đàn ông bỏ vợ. Nhiều nhất vẫn là những quầy giao quần áo mà những chủ nhân vang bóng một thời giờ lui vào âm thầm nhường chỗ cho những quầy Nail phô trương thanh thế. 


XÔI ONLINE





Hôm qua, bạn bảo tôi, có nhớ xôi sắn không? Xôi đồ bằng gạo nếp và củ sắn ấy, với hành hoa chưng mỡ. Mà có biết hành hoa là gì không hả...

Bạn hỏi, như hỏi một cô bé con. Không tự ái, không buồn cười, mà tự nhiên thấy lòng nao nao thế. Nỗi niềm đêm đông rét mướt, nỗi niềm xôi bỗng nhiên ùa về... 

Ngày trước, mấy khi tự nhiên nhà ngả gạo ra mà thổi xôi đâu. Phải là giỗ, là chạp, là rằm, là đám. Cũng là gạo thôi, nhưng một thời gian khó, toàn dân triệt để tiết kiệm. Ăn no cũng đã là một cái tội, nữa là ăn ngon. Gạo tẻ năng xuất cao, rẻ hơn, ăn cốt cho đằm bụng. Chứ gạo nếp, cũng là gạo, lại là thứ gì xa xỉ lắm. Bỗng nhiên mà làm chõ xôi ăn chơi làm gì. Phần vì xôi mau ngán, nóng ruột. Phần để nấu xôi, phải ngâm gạo. Vội vàng nấu bằng xoong rồi chắt nước đi cũng xong đấy, nhưng chỉ được gọi là cơm nếp.

Xôi công phu hơn, phải ngâm gạo đến mấy tiếng rồi đồ lên trong chõ. Đơn giản nhất là xôi trắng. Đến xôi đỗ xanh đã là cầu kỳ hơn một bậc rồi. Trộn gạo với đỗ đãi, đồ lên thì được thứ xôi vàng lấm tấm như hoa cau. Ăn khô như rác trong cổ họng. Có lẽ giờ chả ai làm thứ xôi này nữa. Chịu khó hơn thì cũng đỗ xanh lại thành xôi vò xôi xéo. Thêm lá mỡ gà, thế mà mướt mắt lắm rồi. Ăn với chè hoa cau ngan ngát mùi hoa bưởi. Ngày xưa, bà hay nấu món này ăn sau bữa cỗ. Bao năm rồi, mùi hoa vẫn đâu đó trong ký ức những bát xôi chè ngày xưa ấy...

Xôi gấc cầu kỳ và rộn ràng tươi mầu hội hè đám cưới. Xôi lúa cảnh vẻ mà kiêu kỳ như người Hà nội. Xôi vừng dừa ăn lạ mà không chán. Xôi đỗ đen bùi và mát nhưng xấu xí. Xôi lạc hiền lành chắc dạ. Biến tấu xôi thời nay đã đa dạng đến khõ cưỡng. Xôi nếp than tím ngắt, xôi mít vàng hươm nhìn đã thấy vẽ vời. Xôi thập cẩm, xôi gà xé, xôi bắp, xôi cốm...Và gần đây nhất tôi được ăn xôi hạt dẻ. Xôi được nấu bằng những hạt dẻ đi nhặt trong rừng của các bạn Rostock. Ăn bùi và ngon lạ lùng, hơn tất cả những món xôi đã từng ăn. Bởi nó thấm đẫm tình bạn bè, và sự mến khách của một thành phố biển.

Nhưng xôi sắn thì phải sang đây tôi mới được ăn dù sắn còn đắt hơn cả gạo. Những củ sắn nhập khẩu từ Thái lan, đi máy bay sang Đức, nằm ngoan như những khúc củi thùi lùi trong siêu thị châu Á. Chúng được phủ một lớp paraphin để bảo quản. Trông buồn như sắp khóc. Thế mà khi đồ xôi, lại là cả một sự ngon lành duyên dáng đến bất ngờ. 

Xôi trắng vốn nhạt và vô vị nếu không nắm chim chim mà xơi với chuối chín hay thịt gà. Sắn luộc là món ăn bình dân, rất bứ miệng và chả thể nào ăn đến no. Nhưng kết hợp hai cái thứ vô duyên ấy, lại thành một thứ có duyên đến độ, ấy là xôi sắn.

Sắn ấy, lấy con dao nhỏ mà tiện một vòng xoáy ốc để tách đi lớp vỏ nâu ảm đạm tẩm đẫm paraphin, mới lột trần ra làn da trắng nõn trắng nà, trông đã muốn cắn. Cắt thành từng miếng rất nhỏ, lần lượt vòng quanh cái mẩu xơ bé tỉ ti nằm giữa. Cứ nhẩn nha mà làm, đừng vội. Bởi chỉ cần đồ lên là đã xong một nồi xôi sắn. Thêm tý hành phi. Không phải hành khô phi vàng như xôi lúa. Ở đây là hành lá. Hay còn gọi là hành hoa....

Xôi sắn thơm một cách khác lạ. Mùi sắn chín bở tung, mùi gạo nếp mát lành, mùi hành lá ngấm mỡ đầy mê hoặc chứ không ngấy như thứ hành khô bức bối. Không cầu kỳ như xôi lúa, chân chất như xôi lạc, vội vàng như xôi đỗ xanh, xôi sắn là cả một sự giản đơn đầy sáng tạo.

Những lát sắn trắng tinh, xốp tơi, khẽ chạm là bở ra, ôm lấy những hạt xôi ong óng vừa chín tới. Mầu trắng không phải bao giờ cũng ấm áp, nhưng ở chõ xôi này, người kỹ tính nhất cũng không nỡ chối từ. Một bát xôi đơm lên còn bốc hơi, dậm thêm chút hành lá xanh óng đã chao qua dầu nóng. Thế thôi...

Nhất định sẽ có lúc cầm lòng không đặng, phải nhón tay vào cái mảng trắng nục trắng nạc của miếng sắn sắt vội. Những ngón tay dính đầy xôi... Nóng đấy, biết vậy, nhưng mà nhịn sao đành... 

"Thịt gà, cơm nếp đàn bà 
Cả ba thứ ấy, đều là dùng tay..."

Đàn bà dùng như nào, chắc các cụ đọc bài này siêu đến độ, ối người dậy nhau viết sách được.
Thịt gà thời @, mọi người có sáng kiến lọc xương, thái miếng để các thực khách khỏi bẩn tay. Mất đi cái thú giằng xé của loài gặm nhấm. Cũng là một phát minh.

Nhưng xôi mà không được chạm vào để cảm nhận cái mòng mọng của những hạt gạo dính như đeo trên ngón tay, mất đi cái thú nhẩn nha nhiều lắm...

Có ai nghe xôi sắn mà nỗi niềm như tôi không. Hay chỉ là để xao xuyến một bàn tay không thể nào chạm tới...
____
Thym
03012013
Xem bài viết đăng trên Diễn đàn Paris

NGẮM TRĂNG





...... rằm tháng 8 đến rồi...ờ nhỉ, đã bao nhiêu năm rồi mình không được ngắm trăng Hà nội? Không được uống gió đồng và tắm trong ánh vàng rời rợi của trăng?

CHỢ ĐỒ CŨ




Nếu bạn đến Berlin, mà tôi không đưa bạn đi chơi chợ đồ cũ, thì tôi thật chưa yên lòng và bạn sẽ thấy chuyến đi thăm châu Âu lần này dường như thiếu đi một dấu ấn đậm đà, khó phân biệt với những nơi bạn đã từng đi qua...

Bạn đã đến chợ trời của người Việt ở Nga, bạn cũng ghé qua chợ Sân vận động của Balan, thấy gì ngoài những món đồ na ná như chợ Đồng Xuân hay Bến Thành, và những gương mặt lầm lụi lo toan của người dân Việt trên xứ người....

Tôi đưa bạn đi chợ khác cơ, cũng là chợ, cũng họp ngoài trời, nhưng không bán đồ mới mà chủ yếu là đồ cũ, và người bán hầu như không có người Việt.

TIẾNG MƯA ĐÊM







Còn rơi mãi trên phím đàn
Còn rơi mãi những tiếng buồn thở than
Đã lâu rồi nụ cười vắng trên môi...


Đêm nay trời mưa. Mưa từ khuya. Mưa đến rất khuya. Mưa từ nửa đêm và sẽ mưa đến sáng. 

Tôi không buồn. Tôi không cô đơn. Nụ cười cũng không vắng trên môi. Nhưng mưa đêm nay rơi rất nhiều và Đức Huy lại mượn tiếng hát Ngọc Lan thổi hồn vào ca khúc yêu thích của chị. Tôi muốn lòng mình chùng xuống để nghe mưa đi, nghe gió về, mượn buồn gõ một nhịp hẫng trong không gian. 

VẪN BIẾT LÀ NHUNG NHỚ



Hãy giấu trong túi áo một hạt dẻ gai để mang về hạnh phúc.
(Ca dao cổ của người Spannien)


Hạ đang xanh màu. Nắng vàng vẫn thừa thãi trên đại lộ, trên phố ngoan, trên bầu trời xanh như không thể nào với tới của một mùa hạ ngập tràn sắc nhớ.

Trên thảm cỏ xanh như trải thảm, trước sân nhà.

Trên những cây dẻ gai, từng chùm quả như gai đang trĩu xanh tưởng chừng không nỡ se mình đón mùa thu sắp tới. Mà thu, đâu đã về khi nắng còn trong thế kia. Gió còn ấm áp đến dường kia. Những ân tình treo chon von trên đầu cành chưa chín vội. Nhưng khẽ động vào là lăn ra một giọt bùi ngùi mang tên nỗi nhớ. Tròn vo...

Và xanh đến nao lòng...

Dẻ gai trước sân nhà tôi có tự bao giờ, chẳng biết. Khi tôi đến đây thì hàng dẻ đã đứng đó, uy nghiêm như một cánh rừng lạc vào góc phố. Cây dẻ cao lớn. Dáng dẻ trầm tư. Tán lá tròn lặng lẽ thả xuống đất lành một vầng yên lặng mang tên bóng mát. Yên bình, giản dị. Như vỏ ngoài sù sì gân guốc, của dẻ. 

Xuân đến, lá dẻ cuộn vào lòng như những búp hoa vẽ vào nền trời còn đầm hơi sương màu xanh chưa hẹn ước. Buổi sáng thức dậy đi làm, băng qua sân, những chồi lá vẫn còn ngậm lấy nhau như búp môi ngoan ấp ôm bịn rịn. Chiều về, chưa qua một ngày, lá xanh đã rờ rỡ xòe ra nô rỡn. 

Đỉnh sinh trưởng dồn hết tinh lực cho từng ngọn lá. Nỗi rạo rực xuân tình cong lên tách chui khỏi vỏ. Nào đâu chờ được dẫu chỉ một đêm suông.

 Lá đấy. 

Xanh non đến ứa nhựa trên vòm trời no nê nắng và gió xuân.

Rồi bất chợt, một sáng nào lây phây trong gió, mơ màng bước chân mùa hạ. Hạ về cho dẻ nở hoa. Hay dẻ nở hoa cho hè về tung nắng lên cây?

Hoa đấy...

Hoa dẻ bung ra như những hạt sương, bất chợt. Lấm tấm ngàn vạn chùm kê vàng trên tầng xanh mướt mê man bàn tay phù phép. Bụi hoa, bụi phấn, rây trong không gian, mơ màng ngầy ngậy hoang đàng, mùi  của thứ cây không chịu dâng cho Người quả ngọt ngào như táo, như lê... Những thứ mới chỉ nhìn đã thấy no mắt, ngồn ngộn căng phồng trong những sạp quả bầy trong siêu thị.

Phải, Kastanien- hay dẻ gai, vốn chỉ là một loài cây dại. Lá xanh, rất xanh. Tán tròn, rất tròn. Và quả từng chùm gây gổ trĩu mắt người trông.

Thu buông lá xuống khu vườn dẻ. Mầu nâu buồn gặm nhấm chút màu xanh mỗi ngày lại bớt đi hiếm hoi như nắng. Để một chiều tiễn đưa mùa vào tạm biệt. 

Nắng đã thôi vàng. Hạ thôi nồng nàn. 

Đã sang thu...

Quả chín rồi. Nâu buồn như dấu lặng vun vào nền trời giọt nước ướt đẫm mưa thu.

Kastanien đã chín.

Rụng đầy trên lối đi. Những vỏ nâu vàng còn quấn quýt bám vào màng cứng dùng dằng không nỡ rời xa. Bàn chân cứ vô tình giẫm lên. Chổi quét gầm gào và xe hót rác rên lên ầm ĩ xé toang bình minh. Dẻ bây giờ chỉ còn là đống rác cho người ta xéo đạp. 

Những đốm nâu vỡ ra như khóc, tung tóe trên nền đất cứng đã từng vắt kiệt mầu nuôi dẻ. Còn biết làm gì khi không ai thèm thứ quả đã rơi xuống, rụng đầy một giấc thu.

Dẻ có nhiều loại lắm. Thứ ăn được đều đắt và rất đắt. Hàng năm chỉ được bán vào dịp Giáng Sinh. Người ta làm bánh, tách vỏ nhồi vào trong bụng ngỗng làm món ngỗng nhồi. Hay đơn giản chỉ là rạch một đường khai phá rồi nướng lên trong lò để nhấm nháp cái thứ hạt mẩy tung, thơm bùi, sực nức ấm áp những tối mùa đông.

 Cũng là dẻ, nhưng dẻ gai vườn nhà chỉ là một giống cây hoang. Như cỏ.

Thế nhưng rất lạ, ở đâu có đất là ở đó người ta trồng Kastanien.

Ở đâu cần bóng mát, ở đó có những hàng Kastanien.
Và ở đâu cần những lối đi ngập đầy xác dẻ gai rụng trên đất làm bận chân người vội vã, ở đó có Kastanien.

Đang trong mùa hè no tròn nắng ấm, dẻ vẫn còn xanh lắm, trên cao. Những hàng gai mềm trốn trong lá xanh giấu đi nỗi âu lo sắp rơi vào chín rụng.

Đợi ngày lăn xuống thảm cỏ những chùm nhớ vỡ căng, trong gió thu về, se lạnh.

Mà thu về... còn mấy nữa đâu....

Biết rồi sẽ cúi xuống nhặt lấy cho mình một hạt dẻ gai, giấu đâu đó trong thầm lặng. Để nuôi trong mình một niềm tin? Hay giữ cho mình những xanh xao rồi sẽ nhạt dần khi ngày mai mùa đi qua phố...

Vẫn biết rồi sẽ là nhung nhớ, mà hôm nay, dẻ vẫn xanh, như cỏ.

Cỏ vẫn vươn mình cho dẻ mượn màu thắp nốt mùa vui...

Thym.
Cho một mùa dẻ gai
03/08/2013



MÃI MÃI TUỔI 20


Thương mến tặng chị Như Anh và Thạc của chị với "Mãi mãi tuổi 20"

Cách đây đúng 7 năm vào những ngày hè nóng bỏng nhất của mùa World Cup 2006 tại Berlin, tôi đã cầm trên tay cuốn "Mãi mãi tuổi 20". Và những trang sách, hay đúng ra, những trang nhật ký của người đã nằm xuống đột ngột thắp lên trong tôi một ngọn lửa còn nóng hơn cả ngọn lửa đang làm cả Berlin cháy lên rừng rực suốt mùa hè đó.

Tôi có thể quên mùa WCp, quên đi những ngày sôi sục với những đêm không ngủ, với đường phố đầy ắp 3 màu đen- đỏ -vàng kiêu hãnh của đất nước chủ nhà, với những âm thanh cuồng điên trong mùa thi đấu lịch sử. Nhưng thật sự là tôi không thể quên cảm giác mà cuốn sách đã mang lại. Tôi run lên với từng con chữ, với từng tiếng chim trên ngọn đồi bạch đàn, với những sớm mai thức giấc mà bàn chân người lính trẻ dẫn dắt. Mối tình trác tuyệt và vĩnh cửu của Thạc - Như Anh như một bản nhạc đầy ắp lời ca cứ ngân lên trong lòng tôi day dứt đến vỡ òa. Tôi đã thổn thức đến thế nào trong thế giới cảm nhận của riêng mình. Nó như một cái kho nhốt lại cảm xúc và bây giờ, khi nghe giọng đọc của Chu Nghị, tất cả lại ùa ra như con chim buông cánh không thể nào ngăn lại được.





Ngày 27/7/2013. 

Berlin đột ngột nóng đến 38 độ C. Một ngày nóng hầm hập thật hiếm hoi ở đất nước này. Thế nhưng trung tâm thương mại Đồng Xuân còn hot  hơn nữa bởi lễ cầu siêu cho các linh hồn liệt sĩ. Ờ, đã lâu, người ta mải mê cơm áo mà không biết đến một ngày như thế. Một ngày trong mọi ngày, ta lắng lại để tưởng nhớ đến những máu xương đã đổ cho mảnh đất chưa một ngày bình yên. Mảnh đất mang tên Heimat, quê hương tôi, đất nước tôi...

Vẫn thế, những tòa nhà được ngăn thành từng ngăn nhỏ là nơi buôn bán của hàng ngàn người Việt mình ở thành phố Berlin. Những bãi đỗ xe lại chật kín vào dịp cuối tuần. Các hàng ăn và dịch vụ hối hả đón khách thập phương.

Nhưng chợt tôi sững lại khi nhìn thấy bóng áo xanh của những bộ quân phục bộ đội. Phải mất một lúc tôi mới hiểu đó là những người chiến binh một thời nay khoác lại màu xanh áo lính cho ngày hội của chính họ. Và cũng vì thế mà hôm nay tôi có mặt tại đây, dù tôi không phải là cựu chiến binh như tôi đùa với các anh các chị, cũng không hề có thân nhân là liệt sĩ hay thương binh. 

Tôi, một đại diện của lớp người sinh sau, nhìn về cuộc chiến như những kẻ bàng quan có lúc đến thờ ơ như người ngoài cuộc. Chiến tranh đâu phải trò đùa, nhưng chiến tranh tàn khốc và trần trụi đến thế nào, tôi chỉ được biết đến qua những trang sách mà đến nay, người ta vẫn viết về nó như những điều chưa bao giờ cũ.

Bạn tôi, Hồng Liên mang đến một mâm lễ gồm những món mà cô tự tay làm để thắp hương. Tôi đã vô tâm quá khi từng quên rằng cha Liên cũng đã ra đi khi cô mới được hai ngày tuổi. Phải đến khi thấy bạn nghẹn ngào khóc trước micro tôi mới hiểu nỗi đau của đứa con mồ côi là hết sức cụ thể và đớn đau thế nào trong nỗi đau chung của cả một dân tộc đầy thương tích.

Buổi cầu siêu rất dài với quá nhiều thủ tục rườm rà của ban tổ chức và vì thế tôi đã không đủ kiên nhẫn ngồi lại dù tôi rất muốn nhìn thấy những người lính trên sân khấu hát cho nhau nghe, hát cho tôi nghe và tôi cùng hát với họ. Nhưng đó chưa phải là điều đáng tiếc nhất. 

Tôi đã ngẩn ngơ khi biết rằng Như Anh đã có mặt ở nơi đây. Chị đến với Thạc. Còn tôi, tôi đã không có được cơ duyên gặp chị. Một người phụ nữ đặc biệt mà báo giới và truyền thông của cả hai nước luôn nhắc đến như một doanh nhân thành đạt, một tiến sĩ người Việt, người đã xây dựng cả một công viên mang tên "Cửu Long" ("Chín con Rồng") ở Hanover. Nhưng với riêng tôi, chị luôn là một biểu tượng ngời sáng, một thiên thần quá đỗi xa vời kể từ ngày đọc " Mãi mãi tuổi 20" của Thạc.

Tôi mất cả ngày tự trách mình khi nghe Hoài Phương kể, cô đã ngồi nói chuyện với chị. Lẽ ra tôi đã được gặp chị, Như Anh bằng xương bằng thịt của Thạc bước ra từ trang sách cách đây đã 40 năm, với một tình yêu như huyền thoại, như định mệnh dù đó là định mệnh quá ư nghiệt ngã.

Mà nếu được gặp chị rồi, tôi sẽ nói gì đây? 

Biết nói gì với Như Anh của Thạc, bởi những trang nhật ký lóng lánh hồn thơ của anh đã rung lên trong tôi một cảm xúc đến nghẹt thở. Tôi đã không thể cưỡng lại được sự ngưỡng mộ trước tình yêu và lý tưởng sống cao đẹp đến vĩ đại của anh, cũng như ngưỡng mộ tình yêu của họ. Tôi không tôn thờ những lý tưởng cao siêu, nhưng qua cuộc đời ngắn ngủi như ánh sao băng ấy, qua những trang viết tuyệt vời ấy, tôi đã biết đến một điều thiêng liêng mà thế hệ chúng tôi sau này không bao giờ có được.

Tôi đã nghe lại mấy hôm nay những dòng tâm tình của anh lính binh nhì. Những cảm xúc cứ cộm lên, cuộn lên, nhoi nhói trong lồng ngực. Tôi gần như chả viết được gì dù bao nhiêu việc cần làm, bao điều cần viết.

Nhưng may mắn làm sao, Hoài Phương nói, chị đang có một dự án văn hóa cho cộng đồng ở Berlin mà chị muốn những người có tâm huyết cùng tham gia. 

Cho đến nay tôi bao giờ cũng dị ứng với những sinh hoạt cộng đồng và từ chối tất cả những cơ hội đó. Có lẽ bởi chưa có ai có đủ sức mạnh để trái tim tôi cháy lên và hướng đam mê của mình tới đó.

Nhưng bây giờ thì tôi biết, tôi sẽ làm gì để gần chị. Bởi người như chị, tâm hồn ấy, trái tim ấy, tri thức ấy, chắc chắn sẽ hướng tới những điều đẹp đẽ nhất và biết gọi mọi người cùng đi theo chị. 

Như Thạc, anh lính binh nhì và tuổi 20 mãi mãi thanh xuân bất tử của anh.

Thymianka Thảo nguyên
01/Augut/2013

Mời các bạn xem lá thư của chị Như Anh viết cho Thạc của chị nhân ngày 27/7 định mệnh. 
Lá thư đã được chị đọc trong lễ cầu siêu ngày 27/7 vừa qua.
Nguồn: Người việt.de

VỀ VỚI CỎ




Khi ta chưa sinh ra, thế gian đã có cỏ. Cỏ có đó tự ngàn xưa, gội gió tắm mưa, thi gan cùng năm tháng. 

Cỏ ở bên ta, lặng lẽ im lìm có lúc như hư vô. Chính cái im lìm ấy, khiến cỏ chỉ là cỏ hoang bên lề đường. Chỉ là cỏ dại trong vườn. Chỉ là thứ lắt lay âm thầm tự mình bám đất, tự mình dành lấy chút màu xanh.Ta quên mất, ở đâu có cỏ, ở đó có sự sống.

Cỏ không mọc trên hoang mạc khô cằn. Nhưng ở đâu có ốc đảo, ở đó có cỏ. Chân cỏ cắm sâu vào đất, len qua ngóc ngách để nhận về phần mình ít ỏi. Cỏ tranh giành trong câm lặng. Theo cách riêng, của loài cỏ.

Người ta gọi cỏ là cỏ dại. Nhưng có ai khôn ngoan như cỏ? Tự mình vươn qua nắng mưa, bền bỉ chịu mọi dầy vò xéo đạp.  Cỏ muôn đời đứng đó. Đâu cần ai ngoái trông. Chẳng cần người nâng niu chằm bẵm. Cỏ kiên nhẫn đến dai dẳng tự mình làm nên một mầu xanh.

Chẳng có một định nghĩa nào đủ đầy dành cho cỏ. Người ghét nhổ hết cỏ bỏ đi. Người yêu lại kỳ công trồng cho được thảm cỏ lấy màu xanh rồi chăm chăm vun bón. Kẻ khác lại thờ ơ như thể cỏ muôn đời chỉ là loài ăn bám.

Tôi đã lớn lên như thế, trên cánh đồng đầy hoa cỏ. Những cỏ năn cỏ nác ram ráp chân non. Cỏ gấu hăng nồng dai dẳng bám sâu trên cánh đồng đã bạc màu thương khó. Cỏ lồng vực len chân lúa non. Cỏ may bám đầy vạt áo những chiều hoang trên bờ đê lộng gió. Cỏ gà ôm ấp cả một con sâu bé tí ti mải chơi trong cái mào xanh biêng biếc. 

Cỏ, với tuổi thơ đâu chỉ là cỏ dại. Cỏ là cả một triền ký ức nhức xanh ngày ta đã lớn, vẫn mơ về những tháng ngày ngủ quên trên cỏ...
.
Cỏ, ngày ta vươn vai, là những bình yên khi mỏi mệt, lăn mình trên lớp cỏ mềm tin cậy. Nghe mơn man vào lòng hơi đất ngoan lành và mùi cỏ ngái tươi dưới làn da con gái...

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang