Hiển thị các bài đăng có nhãn GIỌT TÔI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIỌT TÔI. Hiển thị tất cả bài đăng

TUYẾT ĐẦU MÙA




Tuyết rơi rồi, rơi như điên, rơi như xiên về miền đói tuyết. 

Những bông tuyết đầu mùa bay ngang của sổ, quyết liệt đổ xuống dương gian những làn nước đóng băng gọi mỹ miều là Tuyết.

Chúng rúc vào cổ áo, lặn sâu vào tóc ấm, chảy tan trên môi ngời. Có thế thôi, mà bao người chờ đón, bao ngày chờ mong. Chỉ có thế thôi, những vạt tuyết sẽ trĩu trên cây trơ, trên vài ba đốm lá vàng lom đom cuối vụ. Chỉ có thế thôi, mà thiếu tuyết, mùa đông dường như dầm trong hoang lạnh...

Thương những chú quạ già trầm tư quên đời trong tuyết vắng. Những chú sẻ lông sù mặc lòng thi gan với tuyết. Những vạt bồ công anh trĩu mình chịu tuyết. Và những bông dã quỳ ngậm ngùi trút sắc vàng chói lòng tiễn biệt thu đi...

Sân nhà đang xếp đầy tuyết trắng. Lũ trẻ sẽ lăn trên đó, gào hét inh ỏi trong màn tuyết phũ phàng tơi tả. Chúng vô ưu, hồn nhiên lấp kín hồn bằng những giấc mơ tuyết ấm.

Sáng mai, những chiếc ô tô sẽ phủ đầy tuyết trắng. Những chiếc xe BSR vàng khè phăm phăm chạy như điên rải sỏi chống trơn. Sẽ vắng bóng những tấm thân già run rẩy dạo phố. Bệnh viện sẽ thêm nhiều ca gẫy chân dập tay vì ngã tuyết. Cả thành phố hối hả, bận rộn trong mùa lao động chống tuyết. 

Mà sao ta, ta vẫn đợi tuyết về. Để ngửa mặt đón tuyết vào lòng. Hôn tuyết trên đôi môi đói khô. Ôm tuyết trên đôi tay mong manh....

Tuyết ơi, ta nhớ ngươi!
_____
 Nikolaustag 06122013
Thym


TRẮNG


Tôi thích màu trắng từ bao giờ, chẳng rõ. 
Hoa trắng. Áo trắng. Và cháo cũng là cháo... trắng.


Tôi thích những món ăn có nước, vì đỡ phải... nhai. Sự lười biếng lên đỉnh điểm ấy khiến răng có nguy cơ thoái hóa. Nhưng có một món vừa mềm, vừa có nước thì tôi lại ghét thâm tệ. Đó là cháo.

Cháo gà sang trọng. Cháo tim gan sành điệu. Cháo cá thanh cảnh vẽ vời. Cháo lòng bỗ bã. Cháo thị nở nhà quê. Cháo lưỡi miễn phí khó kiếm. Cháo điện thoại ninh càng nhừ càng nghiện. Cháo hành ăn một lần tởn đến già... Bao nhiêu món ăn bấy nhiêu loại cháo, mặc lòng, cháo nào tôi cũng sợ, cũng ghét. Vì nó đã có nước lại... không cần nhai!

Nhưng tôi lại thích cháo trắng.

Cháo trắng, vì nó màu trắng, đơn giản vậy thôi. Hay còn gọi là cháo hoa, vì nó của người Hoa. Người Hoa, dân tộc sáng tạo món ăn bậc nhất thế giới, nấu cơm nhừ với thật nhiều nước, để chống đói, thế là thành cháo. Ăn với cala thầu, trứng muối, hay chỉ là ăn với chính nó thôi. Cháo của người nghèo một thời no đói...

Ngày còn bà, tôi sợ món này lắm. Mỗi lần ốm thế nào bà cũng nấu, vì thế, nó mặc nhiên là món ăn của người ốm. Nhưng khi bà mất, tôi lại nhớ da diết cháo trắng của bà. Cháo thơm mùi gạo. Ăn với đậu rim, với cà muối, miếng thịt kho nhừ, hay muỗng đường trắng... Bà ép từng muỗng. Bà bón từng thìa. Thương bà mà cố nuốt. Giờ, mỗi lần ngửi mùi cơm thơm, lại bắt gặp lòng xao xác nhớ bà. Nhớ món cháo trắng ăn lúc non chiều, nhớ bát cháo khi ngã lòng trong vòng tay thương khó...

Nhớ bà, hay điều gì khác nữa, tôi dần mê cháo. 

Nhưng chỉ là cháo trắng thôi. Non tay thì cơm rắn. Quá tay cơm nát. Mà quá nữa, thêm cho nhiều nước, thì nồi cháo cũng làm nên một món ăn rất điệu. Cháo đơn giản vậy mà cũng không dễ nấu. Nấu sao vừa nhanh, vừa ngon, vừa không bị dào, bị khê... là cả một nguyên tắc. Được chăng hay chớ cũng xong một nồi cháo. Mà chằm bẵm nâng niu cũng cháo. 

Nhưng cháo không chỉ là cháo. Dù cũng chỉ là gạo, là nước.... Ai cũng có thể nấu, người nào cũng có thể ăn. Khỏe cũng tốt mà ốm lại càng cần. Có ai từng chưa một lần trong đời ăn cháo?

Nhớ những bữa điểm tâm ở Resort, tôi chỉ nhăm nhe món cháo trắng giữa cả trăm thứ la liệt. Cháo đơn sơ lắm nhưng nhẹ lòng. Cháo không làm ta quá no vì bội thực. Không ai sống qua ngày bằng cháo. Thời đói ăn đã qua với phần đông người Việt. Cháo vẫn dậm lòng lúc ngót dạ, vẫn đưa ngày đến, đưa chiều đi trong từng hạt thảo thơm.

Chiều nay, tôi bỗng thèm một chút cháo.
Tôi không ốm. Tôi không thèm vỗ về của một vòng tay dìu qua cơn yếu lòng.

Nhưng tôi vẫn tự mình đi nấu một nồi cháo.
Cho mình. 

20/10/2013





ỐM



Ốm thoạt đầu cứ tưởng vớ vẩn, mà hóa ra không vớ vẩn tý nào. Hôm nay thì nằm bẹp một chỗ rồi. Ho ra rả như cuốc kêu. Nghe tiếng mình ho mà thấy...tội.

Hôm qua đội mưa ra đầu phố khám bệnh. Gọi là đầu phố vì nó đúng là ở ngay đầu phố. 
Phòng khám này mình đến từ lần cuối gần đây nhất chí ít cũng đã mấy năm. Không biết sao không đến nữa. Nhưng lúc vào đến nơi thì hiểu liền tại sao. Cô y tá mặt mũi đẹp não nùng. Đẹp và buồn đến nỗi moi mãi không ra nổi một nụ cười. 

Chưa hết. Phòng khám rặt một thứ mùi lưu cữu như mùi của một nấm mồ. Tối nhờ nhờ. Cửa đóng im ỉm. Một cái cây Zammio Cuncas sắp chết dúi ở góc phòng. Bể cá cảnh còn mấy con đòng đong lờ đờ bơi lội. Nếu không có mấy cuốn tạp chí thời thượng Gala, Bund...ở trên bàn, mình hẳn nghĩ đây là căn hầm bí mật thời Đông đức chứ chẳng chơi.

THU KA





Chớp mắt đời qua quãng dốc dài
Ân tình trĩu mỏi nặng đôi vai
Nửa kiếp thương vay chìm oan khuất
Tuyệt khúc ái ân bóng đổ dài
Thông minh đổi gánh còng lưng vác
Sá gì phán xét đúng hay sai
Trung trinh liếc xéo đời khinh miệt
Xuống tóc thương người bạc tóc mai.

13092013
Kathy


DÒNG SÔNG NHƯ DÒNG ĐỜI




Xuôi xuống cánh tay gầy
Xương chìa ra nhánh củi
Bao nhiêu việc trong ngày
Tôi bỏ đi lầm lũi,

Đường về đâu, chiều nay
Gió lay từng chiếc lá
Tôi vẫn người khách lạ
Đi giữa cuộc đời này.

Từng chiếc lá bay bay
Có bao giờ trở lại
Cành cho cây lá sai
Khi gió nguồn nắng dãi.

Tôi bỗng thấy lòng tôi
Hóa ngày mai mất rồi
Có con chim dang cánh
Theo dòng sông đang trôi.

Dòng sông như dòng đời
Cuốn trôi về biển cả
Mộ buồn, tôi nằm đó
Ngao ngán, sầu chơi vơi!

Trả hết lại trần gian
Những ảnh hình vay mượn
Trả hết lại trần gian
Những tâm tình cao thượng.

Trong cuộc đời hữu hạn
Tôi, hạt cát mong manh

Nghe khô dòng tim cạn
Nên khao khát màu xanh.

Tôi đi đường chiều nay
Lòng mơ hồ trong vắng
Gánh đời chừng nghe nặng
Môi dài khói thuốc bay...

Thơ Nguyên Sa






Tôi biết bài thơ này do một cậu bạn chép tặng hồi còn đang đi học.
Bài thơ chép tay nằm ngoan trong cuốn sổ của bạn. Cho đến khi nó rơi vào đời tôi.

Những vần thơ ngay lập tức, như những cơn sóng định mệnh găm vào dòng đời. Dòng sông của một dòng Sông.

Tôi mang tên một dòng sông. Hay nói đúng hơn, tên tôi là Sông. Con sông yên ả, thanh bình như cuộc đời an phận mà người ta ai ai cũng mơ ước. Còn gì an bằng hơn một dòng sông êm đềm, phải không Người?

BIỂN BẠC MẦU....






Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ....


Có ai không từng một lần nghe câu hát này, bài thơ bất hủ này của đôi nhân tình bất hủ, Xuân Quỳnh và  người tình trăm năm LQV.

Biển của những ngày ký ức, sóng chồm lên lớp lớp vờn trên nhau, bạc một mầu trắng xóa. Biển, của một vùng thương khó quanh dải đất hình chữ S.

Biển, nơi tôi biết ôm vào lòng yêu thương và tiếc nuối nơi đây, chẳng mấy khi có sóng. Chẳng biết đến màu bạc nơi chân mây tận cùng mắt với.

Biển chỉ là biển. Xanh đến tê người.

Và rộng dài những cơn gió bình yên nghiêng cánh đỗ trên từng ngọn sóng thanh bình.

Nhưng sáng nay, đứng ngắm biển vỗ bờ ngoài chân đảo, mới thật biết đến một mặt biển bạc mầu trong nắng mai.

Ấy là khi bình minh đang lên. 

Những ngọn nắng non rơi như lụa mềm trên thân biển còn ngái ngủ trong sương. Như một nụ hôn "French Kiss", biển òa ra tan biến như những giọt tình dưới nụ hôn của nắng trời. 

Biển bạc đi trong mầu nâu tím dịu dàng như mầu tình yêu thủa còn tự mình chưa biết. Màu biển không xanh trong. Nắng biển chưa nhuốm vàng. Sao trong gió đã nghe mơn man tiếng ngày đi không kịp trao nhau một lời hò hẹn.

Và đằng xa, ngơ ngác một cánh buồn no gió đợi ngày lên...

Biển có những ngày bạc màu như ai quên nhuộm mầu xanh.

Thuyền có những lần không xa khơi vì chưa uống đến căng mình từng ngụm gió.

Nhưng biển sẽ xanh, như biển.

Thuyền sẽ xa khơi, trên biển....

Dẫu ngoài kia không có nổi một đường trời....
----
18/Jul/2013
Thym
Viết nhanh ở Okrug, 
buổi sáng bên bờ biển đã thắm lại mầu trời xanh.



EMMANUELLE Ở DALMATIA


Buổi sáng mặt trời lên rất sớm.

Tôi thường ra Balkon ngắm bình minh bên giàn hoa giấy. Mặt biển xanh ngắt như đang không tồn tại.

Nắng vùng Dalmatia trong như mật ong mơn man trên da quyện với gió biển nghe lành lạnh. Vị ngọt của Oải hương, của hoa Chanh, Trúc anh đào lẫn với vị biển tươi sảng khoái nhẹ nhõm đến thanh bình. Những lúc đó, không gì đẩy hồn lên chơi vơi cho bằng những bản nhạc không lời của Paul.

Toccata quá nhiều cảm xúc đến mức ngạt thở ở nơi đây. 


Hungarian sonata lại quá êm đềm. Minuetto phá vỡ êm ả. Papillon hình như hơi nhiều xao xuyến....

Chỉ có Emmanuelle, vẫn thế.

XƯA ƠI......

Tặng Vũ và ngày xưa của ngày xưa...


Người xưa...
Ngày xưa, xưa lắm rồi....

Buổi sáng vùi trong chăn mềm, bỗng chuông điện thoại réo rắt những hồi bất thường. Dóng dả, dai dẳng, day dứt đến ba hồi lận. Như quy luật của kẻ gọi điện, khi người ta cầm  điện thoại lên thì cũng là lúc bên kia buông máy xuống. 

 Mùa hè Berlin, mới 4 h sáng trời đã bảnh. Đầu nhà, chim chóc véo von bản hòa tấu thiên đường nơi hạ giới. Bồ câu gừ gừ, sẻ non chích chích. Quạ gào hét tranh nhau ăn vạ bên thùng rác. Và vô số giống chim gì lạ lắm không biết tên. Đó là chưa kể sau vườn, sóc nâu đuôi đỏ lách chách luồn qua hốc cây, đuổi nhau như giặc làm bình minh ùa ra như vỡ sau một đêm thiếp ngủ.

Nàng cũng không ngủ được nữa. Bởi cái số điện thoại có cái đuôi 500....Tưởng rằng đã quên.....

Người xưa đấy. 
Người xưa.... 
Đã là xưa, tức không còn hiện tại. Nhưng sao Người vẫn chẳng quên được người...

NGẤU


Bạn nhắc tôi, hôm nay là ngày tết Đoan Ngọ. Ngày giết sâu bọ đấy, nhớ không?
Uh, tôi chợt ngẩn ra, đã bao lâu nay mình quên mất có một ngày như thế. 

"Giết" một cái gì đó, dù là những con sâu, con bọ, những xấu xa độc hại, có phải đã được đưa thành một nét văn hóa? Có dân tộc nào, "Giết" được tôn vinh như một văn hóa truyền thống được bảo tồn qua hàng trăm năm như ngày "Giết sâu bọ" của chúng ta?

Mẹ bảo, tết Đoan ngọ có nguồn gốc từ Trung Hoa, nhưng sang đến Việt Nam thì đã biến hóa đi nhiều, và khác nhau ở mỗi vùng miền. Riêng mẹ, thế nào ngày này cũng phải có mẻ rượu nếp do mẹ tự làm. Như một nghi thức của ngày hội "Giết" tháng 5.

HỞ BAO NHIÊU THÌ VỪA? YÊU BAO LÂU LÀ ĐỦ?



 Bạn đã bao giờ nghĩ, sự sexy không phải hoàn toàn  do hở hang mà có. Không phải hở càng nhiều thì càng sexy?

Ngày nay, các em hở quá nhiều. Hở ngực, đó là thứ dễ hở nhất, và...đẹp nhất.
Hở tất cả chỗ nào có thể. Hở để phô diễn sự sexy, theo quan niệm của các em, mà thật ra là theo quan niệm của người ...nhìn.

I don't want to say goodbye to you!



Nhớ ngày còn ở Việt nam, trong một tiết học tiếng Nga, cô giáo gọi tôi lên bảng đặt câu với trạng từ "Từ biệt". Vâng, từ biệt, ngày đó tuổi áo trắng nào đâu biết mùi từ ly vốn mang màu xám xịt. Nhưng  tôi đã làm cả lớp trố mắt bởi một cụm từ cực lãng mạn:
С ним, я не могу сказать до свидания!
Thật ra, đó là tên một bộ phim tình cảm mà tôi đã xem trước đó...
Cô giáo tiếng Nga, rất trẻ, mới đi du học Nga Xô về, cứ tủm tỉm cười cô học trò cưng. Tôi được điểm 10 cho cuộc chia tay đầu đời, môn lý thuyết, mà không biết rằng, cho đến mãi sau này, tôi không thể được điểm trung bình cho phần thực hành môn học từ biệt bởi đơn giản là, tôi không thể nói đươc lời chia tay.

Lời từ biệt, có thật là khó nói, mà sao tôi không thể thốt ra lời....

NHƯ ĐỌT TÌNH PHAI

MSC
Tôi dừng lại trước một quầy bán măng tây. Cái quầy gỗ xinh xắn dựng lên vào dịp xuân hè để người ta bán nông sản thời vụ như măng tây, anh đào và dâu đất. Anh đào bây giờ còn chưa đậu quả, dâu đất chưa đến mùa, nhưng măng tây đã nõn nà những đọt mầm trắng rời rợi ngời lên đón đợi. Nụ cười thôn dã của cô bé bán hàng khiến tôi, kẻ hoài niệm vụng về không biết lãng quên cứ bần thần mãi trước quầy măng. Nói gì với nụ cười thân thiện, nói gì với những đọt mầm đang xô dạt lòng tôi những dày vò chợt xuôi về bến nhớ....

NGANG NHƯ CUA



Ngày xưa, mỗi lần chúng tôi bướng bỉnh, mẹ lại thở dài, giận thân: - Bao nhiêu tên hay không đặt. Toàn đặt con vần ương, giờ khó bảo thế.!
Ương, là ương ngạnh. Đó là Hương, (bà chị gái). Phương, (cô em gái)... Không phải tên mình. Tôi hí hửng:
-Trừ con hả mẹ. Con không ương, mẹ nhỉ.
Mẹ kêu còn thảm hơn:
- Lại còn không, mày không ương nhưng mà ang, ngang ấy. Ngang như cua!
Ngang như cua, mà cua đực cơ. Chả biết như thế có gì hay ho, nhưng chỉ biết, hình như mình cũng có...ngang thật.

NGƯỜI ĐÀN BÀ OẢI HƯƠNG


Hôm nay, Lavender đã nở trong cái chậu bằng tôn màu tím trên bệ cửa sổ. Nắng tháng năm trườn trên những ngón tay thơm mùi oải hương. Không gian ngào ngạt. Những con ong bay vò vò tìm mật, đôi cánh bướm hiếm hoi chở nắng đầu mùa về đậu trên ngọn tím đẫm hương. "Nếu chết, tôi sẽ biến thành Hummel(*), chỉ chuyên đi hút mật của một loài hoa. Đó là Lavender".

Giờ thì tôi đã bán đi ngôi nhà và mảnh vườn ở ngoại ô. Ngôi nhà có những bức tranh Lavender, mảnh vườn có bụi phúc bồn tử sẫm nâu khi chín, tử đinh hương cũng tim tím , và những lối đi nở đầy oải hương.

BÌNH YÊN




Tôi ra ga lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt...

 
Những câu thơ của Bergon tự nhiên cứ vang lên trong đầu, một buổi sớm chớm hạ, trời mưa ẩm ướt, sương mù dùng dằng trên sân ga và những gương mặt người nhòe trong mưa...


Tôi không ra ga một mình, nhưng một mình làm một chuyến tầu tốc hành ngược về quá khứ, để tìm về tương lai - những dấu chấm than đau đáu cuối cuộc hành trình đã được mã hóa bởi hai từ "số phận".

Không có gì để ngắm hai bên đường, cảnh vật chơ vơ buồn lúc giao mùa. Tuyết đã không còn kiên nhẫn dưới ánh nắng mặt trời tháng 4, mà mùa xuân còn ơ thờ đâu đó rong chơi...

THƯƠNG MỘT NGƯỜI...




Đã bao giờ bạn thật lòng thương ai đó, thương một người.....

Tôi không nói về tình thương gia đình, cái đó nó vốn nằm trong huyết quản một người bình thường. Ai chả có tình thương ấy. Nhưng thương một người mà người ấy, vốn trước đó chỉ là người dưng...


Thương nụ cười và mái tóc buông lơi....


Có lẽ nào tình thương chỉ bắt đầu bằng một điều đơn giản thế. Một nụ cười, một mái tóc.... Hay thương ở đây là thích, là yêu... như cách nói của người Nam? Một người bạn từng cắt nghĩa: Trong Nam không có từ yêu, em nhé. Nên thương cũng là yêu, bởi trong tình yêu có cả tình thương rồi....

MỘT MAI EM ĐI


Tôi quen em, một mảnh hn là lạ lang thang trên trốn trần gian. đời có bao nhiêu tình cờ làm nên số phận, ai nào biết ai nào hay. Nhưng cái sự làm quen của chúng tôi nó là một ...tất yếu. Bởi cuối cùng trên đường đời náo nhiệt, chúng tôi không thể không nhận ra nhau.

GAI CỦA HOA HỒNG





Em nói với tôi: Em đi nhé...Em sẽ rất nhớ chị....Nhưng em phải đi thôi...chỉ có cách đó em mới quên được người ấy...

THƠ TÌNH MỘT NGÀY BIỂN ĐỘNG



Em là ai trong triệu triệu người quen
Ngày mới đến vầng dương trước cửa
Anh lang thang như kẻ điên trên biển
Gồng mình lên chờ gió lộng ngoài khơi....


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang