Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng
MẸ CỦA CHÀNG
Nhãn:
Gia Đình
Tất nhiên bà không đẻ ra tôi. Bà là người mà các con tôi gọi là Bà Nội.
Lần đầu tiên con Sữa gặp bà là khi nó ba tuổi.
Bà sung sướng ôm cháu vào lòng, máu thịt của cục cưng con trai bà thì nghiễm nhiên là máu thịt của bà. Sữa ta cứ chằm nhìn bà một lúc rồi bỗng mếu máo. Một lúc sau thì nó thổn thức. Thổn thức rồi òa lên.
- Răng bà sợ lắm. Hà My sợ lắm.
Cả nhà cười òa ra. Bà cũng cười. Nhưng nụ cười như mêu mếu...
BU ƠI....
Nhãn:
Gia Đình
-Mẹ ơi, có phải nếu trẻ như mẹ thì con sẽ gọi là mẹ. Già như bác Bút thì được gọi là mợ. Còn già hẳn như bà ngoại thì gọi là bu không hả mẹ?
Nó ngước đôi mắt to đùng lên nhìn mẹ, thắc mắc. Người mẹ trẻ ôm con vào lòng, phì cười vì câu hỏi ngây ngô. Làm sao nói cho nó hiểu được cái rắc rối của phương ngữ tiếng Việt, rằng mợ, bu, mạ, má.. cũng là danh từ để gọi người đẻ ra mình?
Quê ngoại bà nó Hải Dương, Nam Sách. Nó nghe bà nói với mẹ và các cậu thế. Nó chả biết Nam sách ở đâu. Nhưng Bu ơi thì nó biết! Nghe quê mùa, dân dã, và lạ lắm. Nó không gọi thế. Không thấy ai gọi thế ngoài cậu và mẹ nó gọi bà. Buồn cười lắm.
Nhưng hôm bà ngoại mất, thì không thấy Bu buồn cười nữa. Cậu nó cứ nấc lên "Bu ơi" nghẹn ngào. Cậu không biết khóc. Cậu mặc áo xô trắng trông rất sợ, xa lạ, lạnh lẽo, và cứ nấc lên: Bu ơi...
Bu ơi, với nó là một kỷ niệm xé lòng thời thơ ấu..
DƯỚI BÓNG CÂY OLIVE
Thành phố biển thiêm thiếp giấc trưa nhu mì như người đàn bà bất chợt dịu dàng sau phút nồng nàn. Biển lăn tăn sóng mơ màng ngủ mệt. Nắng liêu xiêu trên gió đùa. Và những hàng cây lịm đi trong mầu xanh bàng bạc của những rặng Olive.
Không nhiều loài cây sống được ở nơi đây. Nhưng vẫn bạt ngàn mầu xanh phủ ngang những đỉnh đồi đầy đá xám. Nho vươn tay bám lấy đất cằn để vặn mình ra trái. Hoa giấy bạc mầu chờ đợi dưới bóng những hiên nhà, lặng lẽ trổ đầy hoa tím ngắt trĩu cả màu nắng biển.
Thành phố biển chói lên những đốm lửa ngày tôi đến, giờ níu chân ngày tôi sẽ rời đi.
Sân nhà phủ đầy hoa giấy chao rơi sau một thời rực cháy. Và những bông hoa râm bụt ưỡn cánh no tròn lập lòe theo gió nhè nhẹ đưa.
Lão ông Mille sáng nay hái tặng tôi một bông hoa râm bụt đỏ. Tôi đã đặt nó lên bàn, trên cái Laptop màu nhũ bạc. Màu đỏ như một lời chia ly chưa nói đã nhói lên câu giã biệt. Bông hoa như đốm lửa sẽ không bao giờ tàn - chỉ cần trời còn chút nắng rơi.
Ngoài kia, và xa, xa nữa, những um tùm của tầng tầng lớp lớp rặng Olive đang tỏa bóng bên những sườn đồi còn bạc phếch nắng chan. Những chùm quả khô cằn như những viên đá màu ngọc bích găm đầy tán lá oằn mình níu kéo chút màu xanh.
Đất cằn sỏi đá, biển không lắm cá nhiều tôm. Nhưng sao họ phong lưu thư thái như tự ngàn xưa đã vậy. Và ngàn sau, sau nữa, còn bao điều ta còn nhặt được dưới bóng những cây Olive?
Người ta không xây thiên đường thì có được thiên đường.
Còn chúng ta háo hức xây thiên đường thì lại sống trong địa ngục.
Tôi nhớ đến câu nói của một người bạn và bất giác, thấy ran rát nắng như vừa đi qua chỗ không còn bóng che.
THÀNH PHỐ ĐÊM KHÔNG NGỦ
![]() |
Trogir nhìn từ ngoài khơi. Chụp đêm ngày 17/Jul/13. |
Người ta nói nhiều đến Madrid, Barcelona, Ma cao, hay Las Vegas... là những thành phố đêm không ngủ. Nhưng sẽ là rất không công bằng nếu quên mất Trogir của đất nước một ngàn hòn đảo này.
Nếu ban ngày, Trogir yên ả với những bước chân thư thả của du khách đi khám phá những góc khuất bất ngờ của nền văn minh thể kỷ trước, thì ban đêm, người ta ùa ra hối hả để hưởng thụ và nhám nháp. Thành phố thay đổi đến chóng mặt trong diện mạo mới.
Chỗ nào cũng chật cứng người là người. Bến cảng trở nên đầy ắp và chật chội vì những con tầu từ các nước đổ về, vừa để vãn cảnh, vừa để ăn tối. Các quán ăn với hàng vài trăm ghế ngoài trời san sát lúc này đông nghẹt thực khách. Ban ngày, chỗ nào cũng thấy rộng rãi yên bình. Giờ mới thấy, tất cả mới thật sự bắt đầu.
Trong ánh điện và gió biển lành lạnh, cuộc sống của thành phố cổ có một hơi thở mới. Đó là sự pha trộn giữa cổ xưa và hiện đại trong một nhịp điệu từ tốn đặc trưng như người dân xứ này. Không ầm ào sôi động như Madrid, không bừng bừng sát phạt như Ma cao, Trogir vẫn giữ được vẻ duyên dáng như một cô thiếu nữ đang thì. Không đua đòi mà vẫn hấp dẫn bởi vẻ rạng ngời xuân sắc.
Trong khi mấy con chị sà vào đồ nữ trang và bưu ảnh để gửi cho bạn bè, thì thằng em chỉ một hai đòi mua một cái đèn pin loại nhỏ xíu. Cuối cùng tôi đành nhượng bộ nó như mọi bà mẹ nhu nhược khác trong trường hợp này. Dù không biết đây là cái đèn thứ bao nhiêu đã mua cho cậu ấm.
Nhưng lúc về, đi ngang qua bãi biển, thấy chúng nó say mê rọi đèn vào những con tôm, con cua bám trên ghềnh đá, tôi mới hiểu chúng nó làm gì đến mê mải cả đêm. Trong khi con chị ra bãi ngồi nghe nhạc với mấy đứa bạn từ München mới quen và mấy đứa bản xứ nói tiếng Anh, thì hai đứa em hì hục đi vớt tôm cua suốt đêm với lũ lau nhau. Và đèn pin là thứ tuyệt vời nhất cho cuộc thám hiểm trong bóng tối.
Chúng tụ tập, hẹn hò nhau râm ran đầu ngõ. Rồi, dân du lịch, dân địa phương, tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp... òa ra như chim suốt đầu ngõ. Chúng mang về một xô đầy nhóc cua là cua để khoe với mẹ.
- Mama không được ăn nhé. Nhỡ chết thì sao? - Con Bơ dặn mẹ đầy nghi hoặc.
Trời ạ, bên Đức người ta vẫn bán đầy thứ tám cẳng hai càng này cho người Việt để làm món canh cua. Nhưng ở đây biết lấy gì để chế biến đây? Người Việt nam mình nhìn con gì cũng chỉ nghĩ đến mỗi một việc ăn thịt nó! Tôi nghĩ lại lời càu nhàu mặc định của lũ trẻ những lần về Việt nam, khi thấy ngoài chợ người ta bán đủ thứ để mang về cho vào bụng. Từ mèo, chó đến cóc nhái, rắn rết... Ôi, người Việt. Tôi cũng đang nghĩ đến món canh cua đây...
Muốn theo chân lũ trẻ ra biển tham gia vớt cua. Muốn ôm cả đại dương vào lòng cùng những đêm hồn nhiên con trẻ. Muốn... Và muốn...!
Ngoài bếp, lũ trẻ véo von tiếng Anh với nhau. Tôi không phân biệt nổi đâu là giọng con mình, đâu là giọng con người ta. Chỉ thấy chúng xoắn lại từng cụm, cười như nắc nẻ, giòn tan. Tự nhiên thấy buồn cho lũ trẻ. Chúng sắp chia tay nhau rồi...
Chúng trao nhau địa chỉ và fb, hẹn nhau liên lạc...
Đêm biển yên bình quá. Tiếng chân những con cua biển lạo xạo cả đêm trong cái xô nhựa không tài nào dỗ được giấc êm. Tôi mang nó ra Balkon. Có lẽ mai sẽ lặng lẽ thả nó xuống lòng biển khơi. Trả nó về nơi nó đã sinh ra, nơi nó thuộc về.
Không còn tiếng lạo xạo, mà giấc ngủ vẫn còn ở đâu rất xa.
Có lẽ, thành phố đêm nào cũng thao thức...
----
Thym
17/7/2013
Okrug
ẨM THỰC VIỆT BÊN BỜ BIỂN DALMATIA
Hôm nay, theo như đã hẹn, chúng tôi được mời tham dự buổi thịt nướng ngoài trời cùng chủ nhà nhân dịp có khách từ Germany sang. Đó là gia đình người bạn đã giới thiệu chúng tôi sang đây. Cũng là em trai út của ông già.
Gia chủ từ chối yêu cầu đóng góp của khách nhưng tôi vẫn góp món cơm rang và đồ uống.
Người Việt mình đi bất cứ đâu trên thế giới cũng mang theo món quốc hồn là mì gói để chống đói và nếu có bếp thì nhất định không thể thiếu được món "bí quyết nấu ăn gia truyền" tức là...mì chính. Tôi còn không quên mang theo đũa và nhờ vậy mọi người, nhất là lũ trẻ, lần đầu tiên được tiếp xúc với nền văn minh Á Đông thông qua đôi đũa và món cơm rang.
Anna và Dominic hớn hở đến hồi hộp ngồi học cách cầm đũa. Dominic, mới 5 tuổi, mặt méo xệch vì đói quá mà không gắp được miếng nào. Sau bà nội bảo cậu không cần phải cố, nếu không thể làm được, cậu ta mới hoàn hồn. Còn Anna thì cần mẫn suốt bữa với đôi đũa tre như thể say mê món đồ chơi lạ. Tôi hứa sẽ để lại cả mấy đôi đũa mang theo. Nhưng tiếc nhất là chẳng có dịp trổ tài nấu món phở hoặc món nem rán để cho gia chủ biết thế nào là đồ ăn của người Việt.
Nắng lên |
Biết làm sao được. Khi mà đường phố gần như không có bóng dáng người Á Châu nào, siêu thị không có một chai nước mắm nào, và quán ăn nhà hàng cũng tuyệt nhiên không có món "Chinapfanne", (một món mì xào nổi tiếng ở Đức do người châu Á khởi xướng), thì đồ ăn Việt vẫn là thứ quá ư xa lạ với dân cư nơi đây.
![]() |
Một góc phố cổ. Buổi trưa... |
Nhưng công cuộc khai hóa ẩm thực Việt xem chừng cũng khả quan. Vì con dâu chủ nhà chăm chăm hỏi cách làm món chả quế mà tôi đã thái nhỏ trộn vào cơm cùng với trứng, ngô non và cà rốt. Thật khó mà phổ biến cho người phụ nữ châu Âu cách thức xay thịt lúc còn đông đá để làm ra món chả quế rất ngon lành mà tôi đã học được từ chị bạn, cùng đủ thứ gia vị lỉnh kỉnh, trừ hàn the. Nhưng ẩm thực hòa hợp cũng là con đường ngắn nhất gắn kết tình thân.
Sau bữa ăn, chúng tôi chụp ảnh, tán chuyện ầm ĩ cả góc phố biển. Ông lão Mille quên hẳn cơn huyết áp hành hạ suốt nửa ngày. Ông pha trò có duyên và thông thái như một thanh niên đang độ sung mãn.
Ông bảo trong đầu ông có cả một giàn Computer, loại hiện đại nhất.Tôi biết ông chẳng biết gì về Internet nhưng quả thật sự hóm hỉnh của ông làm tôi chỉ biết cười bò ra.
Tôi thường hay quen miệng nói với ông: "Các con của tôi".
Ông chỉnh: "Phải là các con của chúng tôi chứ. Ta luôn nói: "Các con của chúng tôi và tiền của tôi. Hay là mày in chúng ra từ máy in hả con gái?".
Rồi ông còn giảng giải:
- Ta tự làm mọi thứ không cần nhờ đến hàng xóm. Kể cả việc làm ra trẻ con.
- Ông có chắc không? - Tôi bẫy ông.
- Chắc. Ta tin là về Berlin mày sẽ nằm mơ thấy ta, con gái ạ! - Vẻ tự tin hài hước của ông lão làm tôi phì cười.
![]() |
Đất vườn toàn đá cục. Nhưng bất chấp. Từ đây người ta vẫn trồng trọt và thu hoạch |
Ngồi cùng xe với ông, bên cạnh chân ga hăng như ngựa và tay lái rừng rú tự tin trên vùng đồi núi, tôi chẳng biết ông bao nhiêu tuổi.
Giờ nghe ông pha trò, linh mẫn, nhanh nhạy và láu cá hơn cả thanh niên, tôi không biết là ông còn mang trong mình bao nhiêu thứ bệnh nữa.
Ông đã sống một cuộc đời thật sảng khoái, tràn đầy đam mê, bằng bàn tay lao động cần cù và cả bằng một trái tim đầy ấm áp.
Ông đã gây dựng một cơ ngơi thật đáng tự hào, một gia đình đông đúc và nền nếp bằng chính sự hào sảng và thậm chí, cả cách áp đặt gia trưởng với người thân. Ông là người biết sống đến tận cùng ngõ ngách của cuộc đời.
Ông dắt cả đoàn người sang bên đường, chụp ảnh dưới dàn nho và Kiwi đang đậu quả. Bên cạnh cái xe Merc cũng cổ kính như ông. Đằng sau là giàn hoa giấy trổ bông tím ngát trên nền vàng của nắng chiều.
Chúng tôi tặng ông tấm chân dung ký họa mới vẽ hôm trước bằng than. Ông tỏ ý buồn vì sao không vẽ ông còn nguyên cả hàm răng cho nó trẻ trung. Tôi mất tự tin đến nỗi phải ngó lại tấm ký họa. Răng vẫn nguyên trong miệng và ông lão khoái chí cười khà khà vì lại lừa được đứa chỉ đáng tuổi con gái ông.
![]() |
Mille. Ký họa của LT. |
Tôi biết, tôi sẽ còn quay lại nơi đây. Để được cười và để nghe ông triết lý về cuộc sống như một người bạn già.
Để được sống những ngày thanh bình yên ả trong dòng sông đời vốn đã rất đỗi yên bình...
---
Thym
Split 17/Jul/2013
NGƯỜI CROATIA
![]() |
Bình yên.... |
"Nó già như tao vậy. Nhưng tao không bao giờ bỏ nó. Nó giống người bạn già...."
Tôi khoái chí quay ra bắt tay ông. Người càng già càng nhiều kinh nghiệm. Xe ô tô càng cũ càng lắm bệnh. Nhưng bán đi cái xe đã gắn bó với mình là điều giống như ông, tôi chưa bao giờ làm nổi.
NƠI ĐÂY BIỂN KHÔNG CÓ SÓNG
![]() |
Dạo biển |
Hôm nay chúng tôi ăn sáng với thằng Domo, cháu nội của chủ nhà. Thằng bé như một thiên thần, ngồi chỗm chệ trên ghế để cả nhà phục vụ. Trước mắt nó đầy ắp đồ ăn nhưng nó vẫn tiếp tục chỉ trỏ. Lũ trẻ ra sức dùng đủ thứ ngôn ngữ để nói chuyện với Domo và cuối cùng tự rút ra kết luận là: Chịu!
Vì Domo chỉ biết mỗi một thứ tiếng mẹ đẻ. Mà thứ tiếng đó chúng tôi không ai học! Có lẽ phải đợi Domo đến trường. Nó mới 5 tuổi.
BÁNH MỲ VÀ OLIVE
SPLIT.
Bà chủ nhà đón chúng tôi với khay bánh ngọt tự làm bằng bí ngô vườn nhà. Nhìn những chiếc bánh vàng hườm, mỡ màng xếp ngay ngắn trên chiếc khay sứ còn nóng hổi, và nét mặt cởi mở phúc hậu của bà, tôi lập tức có cảm giác đây chính là nhà mình. Một cảm xúc thật trọn vẹn, viên mãn.
Vừa ra khỏi cửa phi trường Split, tôi đã reo lên khi nhìn thấy ngay trước mặt là dải bờ biển xanh ngắt. Thiên nhiên trù phú đến nỗi, tôi ngỡ mình đang trở về nước Ý thời mới thống nhất nước Đức. Với đồi nho, với núi vươn mình và biển xanh như lụa uốn quanh.
Chỉ chưa đầy 2h đồng hồ bay từ Schönefeld (Germany), với hãng hàng không giá rẻ (rẻ đến mức không được ăn trên máy bay, lạy Chúa, và 3€ cho một thứ nước gọi là Cà phê)-vâng, chỉ có một chặng đường rất ngắn, chúng tôi đã sang một vùng đất hoàn toàn khác. Cái đáng nói nhất là khí hậu đã hoàn toàn thay đổi. Cảnh vật, thiên nhiên thay đổi. Và con người, tất nhiên, cũng khác nhau...
BEAUTIFUL DAYS
Nhãn:
Gia Đình
Chúng tôi giận nhau, sự thể là như vậy!
Bây giờ thì không ai biết vì sao, và như thế nào, hai đứa lại giận nhau. Tính đến tuần trước là một năm, mười tháng, hai mươi bốn ngày, kể từ lá thư cuối cùng tôi trả lời nó.
Hôm trước, vào một ngày đẹp trời, nhìn thấy cô em mình trên fb, chả biết tại sao tôi lại gửi cho nó một lời mời kết bạn. Và vài giây sau, nó chấp nhận.
"Nhà em đang cùng nhà cái H đi Sầm sơn. Vừa mới nhắc đến chị xong. Bọn em mang chai rượu Johnnie Walker 5l chị mua lần trước ra uống. Em rất ghét rượu này vì nó chả ra gì. Nhưng bây giờ mới biết nó rất thơm ngon, vì hóa ra mọi khi... toàn uống phải rượu rởm!"
Cái lý do để nó nhớ đên bà chị yêu quý thật thực tiễn! Nhờ có chai rượu tôi lễ mễ mang về đấy! Mà cách đây đã 3 năm!
PHÒNG TRANH
Nhãn:
Gia Đình
Mỗi khi có một họa sĩ hăm hở mang tranh đến dự triển lãm, tôi thường có những cảm xúc rất trái ngược. Với một khoản tiền không nhỏ cho một căn phòng khoảng bốn chục mét vuông, họ hồi hộp và trịnh trọng đưa tác phẩm của mình trình diễn với công chúng. Những đứa con tinh thần được bôi đắp bằng cọ và toan, bằng đam mê và đôi khi cả nhọc nhằn cơm áo. Trải qua nhiều đợt Venissage, tôi thấy tất cả bọn họ đều giống nhau một điều: Hớn hở, hồi hộp lúc ban đầu. Căng thẳng lúc trung cuộc và tiu nguỷu lúc bế mạc. Một kết quả gần như biết trước: Tranh hầu như không bán được!
Họa sĩ dường như bao giờ cũng đông hơn người mua tranh. Khách hàng thì rất nhiều. Họ thường vào quán nhà tôi, ngắm hoa, mua hoa, hoặc đơn giản là vào Galerie để ...ngắm tranh. Ngắm, chứ không mua!
CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI KÉO THUYỀN TRÊN SÔNG VOLGA
Sẽ rất không công bằng nếu nói rằng tôi không thích hội họa, dù cho đến bây giờ, hội họa vẫn cứ ...là một phần cuộc sống của tôi.
Tôi thích một căn nhà không quá sang trọng, nhưng trên tường nhất định phải có những bức tranh. Và nếu có thể được, sẽ là "Mùa thu vàng" của Levitan, và một bức tranh đối nghịch "Những người kéo thuyền trên sông Volga".
Tôi đã từng có một căn nhà như thế, ngay ở trung tâm Hà nội. Triền đê hồng rực dàn Tigon nhà ai. Mỗi chiều đi qua đó, tôi lại ngẩn ngơ cho đến khi quyết định dứt về một ôm to tướng, treo đầy trên tường, nơi có bức "Mùa thu vàng" mà chị tôi mang về từ nước Nga.
MƯA NORDSEE
Nhãn:
Gia Đình
Con trai đi dã ngoại với lớp 5 ngày, Nordsee.
Ngày con đi, trời bắt đầu dăng mưa. Như mọi chuyến đi khác, trời xấu người ta ra biển. Trời đẹp sẽ nằm nhà để mơ về những ngày mưa biển vần vũ. Nhưng đó là khi ta đã già, khi trong lòng đã xếp lên từng nếp hồi tưởng chẳng bao giờ bạc màu thời gian...
Đó là bà già tôi, đêm hôm trước tiễn con đi đã bắt gặp mình mất ngủ. Dối lòng rằng mình còn có chó, có hai cô con gái, có những bông hoa hồng, có phòng tranh và có cả ông họa sĩ già để bận bịu tối ngày. Thế mà con chưa đi, đã nhớ... Khốn khổ kẻ đa cảm như tôi.
NGANG NHƯ CUA
Ương, là ương ngạnh. Đó là Hương, (bà chị gái). Phương, (cô em gái)... Không phải tên mình. Tôi hí hửng:
-Trừ con hả mẹ. Con không ương, mẹ nhỉ.
Mẹ kêu còn thảm hơn:
- Lại còn không, mày không ương nhưng mà ang, ngang ấy. Ngang như cua!
Ngang như cua, mà cua đực cơ. Chả biết như thế có gì hay ho, nhưng chỉ biết, hình như mình cũng có...ngang thật.
LÀ CON TRAI
Nhãn:
Gia Đình
Tặng Cua em yêu của mẹ. |
Trưa nay con gọi điện cho mẹ:
"Con không về ăn cơm nhé, con đi đá bóng với Merz."
Thế là mẹ cuống lên, lo con bụng đói còn đi đá bóng. Nhưng con dõng dạc bảo: "Con tự biết con có đói hay không. Con đã lớn rồi. Mama quên hôm nay là sinh nhật con à?"
Uh, quên được sao, mẹ đếm từng ngày mà... Nhưng ngày này nó đến, lại thấy sao mà quá nhanh...
CHIẾC GIẦY SON
VỀ PHÍA CÁC THIÊN THẦN
Nhãn:
Gia Đình
CÂU CHUYỆN VỀ NEMO
Sinh nhật con năm tuổi, mình hỏi, con thích gì, con bảo: Chó!
Năm sau hỏi, vẫn chó. Và những năm sau nữa... vẫn là một con chó!
VỀ VỚI MẸ
Nhãn:
Gia Đình
Con sẽ chẳng yêu ai bằng mẹ
Nhưng điều này con chẳng nói được đâu
Có nói ra cũng toàn điều vô nghĩa
Hay lời nói khô cằn làm mẹ khổ đau...
Mẹ kính yêu ơi, cô đơn và mong nhớ
Con sẽ về, bên mái nhà xưa
Và ngoan ngoãn, con nằm yên bên mẹ
Thấm những vui buồn....
vẫn buổi chiều mưa...
Thơ Exenhin
( Ghi lại theo trí nhớ)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)