Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhặt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhặt. Hiển thị tất cả bài đăng

LÒNG DẠ LIỀN BÀ



Đàn bà nọ không khi nào chịu nhường đàn bà kia, dù là từng centimet.

Tất cả những kẻ ngây thơ đều tưởng rằng phụ nữ suốt đời chỉ có một công việc là quan tâm tới đàn ông. Chúng nhầm. Phần lớn phụ nữ dành cuộc đời để quan tâm tới phụ nữ khác.

Đàn bà sinh ra tự nhiên đã mặc định trong đầu mình thua kém đàn ông ở nhiều mặt. Sự mặc định đó có thể đúng, có thể sai nhưng họ sẵn sàng chấp nhận như thế và đàn ông chả dại gì sửa chữa điều này nhằm mục đích hưởng lợi. 


Nhưng đàn bà nọ không khi nào chịu nhường đàn bà kia, dù là từng centimet.

Không tin mời bạn cứ đến sàn diễn thời trang. Cô người mẫu nào ra trước và đi ngang hàng với cô người mẫu nào là một vấn đề sống chết. Nhiều lúc chỉ cần nhích lên nửa bước chân thì vào hậu trường đừng hy vọng còn đường lùi. Thiên hạ đồn rằng nếu sau sân khấu có để súng thì một nửa số người mẫu đã hy sinh vì nội chiến.

Một phụ nữ chân chính không bao giờ sợ chồng mình nghèo hay xấu. Nhưng luôn luôn sợ chồng đứa khác đẹp hoặc giàu hơn ta.

Tạm biệt, Philipp Rösler!


(NguoiViet.de) Bầu cử ở Đức chưa bao giờ là một sự kiện hoành tráng, trống dong cờ mở ầm ĩ, truyền thông rầm rộ, sân khấu chói lòa, hồi hộp thót tim đến phút chót. Tôi đã tưởng năm nay nó còn đạt đến đỉnh cao về... sự nhạt.
Ông Philipp Rösler. Ảnh: AP
Ông Philipp Rösler. Ảnh: AP




Không nhạt sao được. Mọi kết quả đều đã được báo trước.

Uy tín của bà Merkel trong dân chúng mạnh tới mức có tờ báo đã gọi bà là "người khổng lồ", vây quanh bởi một loạt các "chú lùn". Bà đã cầm quyền hai nhiệm kì và trong tám năm thế giới xung quanh chìm trong khủng hoảng, nước Đức dường như chưa một ngày chỉ nhúng một ngón chân vào đó.

THƯỜNG XUÂN


Thursday, September 12, 2013

Cách đây không lâu, nghe một người bạn kể câu chuyện về một người bạn khác, chẳng có gì hay ho cả, kết thúc bằng câu: "Không nghĩ đấy lại là người như thế!"

Ban đầu cũng bất ngờ, cũng thất vọng, thậm chí là phẫn nộ. Một người mình từng biết, từng giao thiệp, từng đối ẩm. Một người tuy không thân thiết nhưng lại rất tôn trọng, cả về tài năng lẫn phẩm cách. Bởi thế, chuyện lại càng tệ hại...

Tôi vẫn nghĩ, tình cảm, cũng như một thứ dây thường xuân bắt rễ trong tim mình, cứ thế mọc lên theo thời gian và tao ngộ, trưởng thành theo từng đợt mưa sa bão táp, quấn quít lấy hình tượng một con người, gắn chặt không rời...

Cho nên, bức tượng ấy mà đổ xuống, dây thường xuân kia dĩ nhiên là bật rễ, tim mình dĩ nhiên là phải nếm trải một thứ cảm giác chẳng dễ chịu gì, rướm máu, rách bươm. Dương Qua năm xưa uất nghẹn mà thổ huyết bên bờ Đoạn trường nhai, chắc cũng chỉ đến thế là cùng.

Nhưng, một bức tượng chẳng phải lúc nào cũng bền vững, chuyện đó vốn là thực tế không thể nào thay đổi. Đấy cũng là tôi nói đấy. Một người không nhiều may mắn về đường bè bạn, như tôi, hiển nhiên từng nếm trải tư vị ấy không chỉ một hai lần.

Song, cũng có khi phong ba vừa mới nổi lên, ta đã vội vàng phản ứng, vội vàng chặt đứt những dây thường xuân kia, khiến bức tượng lẽ ra vẫn chỉ hơi chao đảo thôi, lại vì thế mà đổ ập xuống.

Lần đó, nghe xong câu nói ấy, tôi vẫn cố nghiến răng đứng yên, cố tin vào trái tim mình, để giông gió giằng giật một hồi... Hearts don't lie. Hearts don't lie...

Quả nhiên, bão tố rốt cục cũng tan đi, bức tượng rốt cục vẫn còn nguyên vẹn đó.

Chỉ vì, đôi khi ta quên mất rằng, ngay cả khi nghiêng ngả nhất, sở dĩ bức tượng kia vẫn không đổ xuống, là vì vẫn còn dây thường xuân níu lại, là vì loài thường xuân ấy được nuôi dưỡng bởi lòng tin.

Bạn bè và rượu, càng cũ càng ngon...

K. Dang

Tựa:
Trong ta, ai không có lúc từng rớm máu vì thường xuân trốc rễ? Cốt tượng bị ngả nghiêng? Nhất là cốt đó, hồn phách đó, từng là thời trân, được ta nâng niu, tin quý....
Rồi, vì lòng tin, hay xa hơn, là niềm tin, dây thường xuân vẫn bén rễ sau bão táp mưa sa. Vượt lên tất cả.

Để cho người, hay là cho chính ta, không ngả nghiêng trong cái chợ đời vốn đôi khi không còn tìm thấy một tri âm.


NHO VÀ CÁO 3




Sau lần ấy, họ thường xuyên gặp nhau.Hắn kéo dài chuyến về phép đến vô thời hạn. Thốt nhiên Hà nội với hắn có quá nhiều thân thiết.

Họ bắt đầu nhận ra có nhiều điểm rất giống nhau. Hắn thích nghe Tuấn Ngọc hát. Cô thích "Riêng một góc trời”. Họ cùng thích nghe những tình khúc Ngô Thụy Miên và cả những bản không tên bất hủ Vũ Thành An. Hắn lặng lẽ ngồi ở cái ghế gỗ trong vườn xem cô lau lá phong lan chiều thứ bảy, nghe những bản nhạc pop 8X.

ENTRY KHÔNG DÀNH CHO ĐÀN ÔNG : CÁO VÀ NHO 2



Lại sắp tết. Việc thì nhiều, kiếm ra tiền chứ không phải không có gì nhưng tính tiêu hoang, đổi di động và mua laptop cùng lúc nên đến tết thì cái ví của cô hình như chỉ cần dùng để chứa các loại

ENTRY KHÔNG DÀNH CHO ĐÀN ÔNG: NHO VÀ CÁO 1


Có một truyện ngắn thấy vui vui, không biết tên tác giả, nhưng thấy để Public, mọi người gởi nhau xem, post lên đây để mọi người cùng đọc, hi vọng không làm phiền lòng tác giả ( nếu có tình cờ đọc được tại đây).

MÙA LÁ RỤNG


Cùng với "Mùa hè rớt", bài thơ "Mùa lá rụng" của Ônga Béc- gôn đã làm thành một cặp thi phẩm tuyệt vời về mùa thu nước Nga. Bài "Mùa lá rụng" diễn tả mùa thu ở Mátxcơva và bài "Mùa hè rớt" để nói về mùa thu ở Xanh Pêtécbua- hai thành phố đã gắn với biết bao ký niệm buồn vui của nữ thi sỹ.

AI RỒI CŨNG PHẢI HỌC CÁCH ĐỂ QUÊN ĐI MỘT NGƯỜI


Là giấc mơ chòng chành vụn vỡ

Những yêu thương như thuỷ tinh sắc lạnh găm lút vào lòng

Là bài thơ đêm cô đơn dang dở

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang