Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Tháng Ba



Tháng Ba
----
Thật ra, thời tiết cũng như thói quen, lâu lâu không đụng chạm, ta sẽ xóa dần khỏi bộ nhớ, như xóa đi một ký ức. 

Lần đầu tiên từ Đức về lại Vn, nhiều người kêu thời tiết tồi tệ, nhà cửa sao nhỏ và bẩn thế, phố xá sao chật chội đông đúc thế. 

Thật ra mọi cái vẫn thế thôi. Có điều, xa nhà lâu, trí nhớ của ta chỉ còn lưu giữ lại hình ảnh đẹp đẽ. Phố xá ngày càng đông hơn, đường xá vẫn đầy bụi, cây cối ngày càng thưa thớt, mặt ai cũng che kín bằng khẩu trang, 

Tôi tả cho con gái nghe cái nóng kinh khủng của Vn nhưng chính tôi cũng gần như quên hết mùa hè ở đấy nóng đến mức nào. Để rồi phì cười khi con bé nhận xét về cái nóng nhiệt đới lúc vừa xuống sân bay: Mama, có cái gì rất nóng cứ chạm vào lông tay con, đuổi nó không đi.

Ôi chao là cái thứ đuổi không đi!

Tôi cũng quên cái lạnh dấm dứt rất không đàng hoàng của mùa đông Bắc Việt. Lạnh một đợt rền rĩ trêu ngươi, kèm theo mưa phùn nhớp nháp, nếu thập thò tý nắng còn tệ hơn, nắng hanh hanh làm cho da dẻ người ta nẻ tuếch nẻ toác và mốc ra như da rắn. Tường nhà ẩm mốc, bám đầy bụi. Lọ đường không đậy nắp thế nào cũng chảy nước. Đó là một dấu ấn không dễ chịu gì.

Nhưng có một lần tôi về Hn vào tháng Ba. Nắng đã mây mẩy từ sáng, vỡ òa lúc non trưa và điều hòa đã hoạt động trở lại gần như cả ngày. Còn chưa biết thích nghi với cái nóng thế nào thì ào một cái, sau một đêm, người Hà nội đã vội lôi áo ấm và chăn bông ra đùm nhau lại một cục. Vừa co ro rét mướt, vừa nghe ngóng xem hôm nào ông trời giở mặt với nàng Bân.

Chỉ có một lần vấp phải cái tháng Ba dấm dớ ấy thôi. Mà nhớ đến tận bây giờ. Mùi hoa nhài cong cớn thơm suốt đêm trên sân thượng ở góc bể nước mưa đậy tấm ngói xi măng bị nứt một mảnh. Sáng ra, nhìn rõ những bông hoa trắng như ngô rang rắc đầy trên lớp lá xanh, đẫm nước. Cây hồng cuả mẹ lúc lỉu hoa. Không hiểu sao mẹ thích thắp hương hồng vàng, tỷ mỉ bẻ hết gai, mà ban thờ thì cao cao là, muốn ngắm ké hoa của mẹ mà chỉ thấy những đốm hương li ti tự đốt cạn mình và khói hương la đà, rất đậm. Giờ lưng mẹ còng, thắp hương phải bắc ghế. Bát hương cũng đâu có cao gì, nhìn rõ mấy bông hồng mẹ mới hái. Mình cũng già rồi, trách gì mẹ không bé lại còn một nhúm thế kia...

Tháng Ba. Lá bàng đú đởn phun đầy lộc non. Hoa Sưa vung vãi ân tình cho người thành phố. Đã trắng nhễ trắng nhại lại còn thơm. Thơm thế thôi, hoang đàng, xa xỉ và từ ái, đâu cần ta trả lại chút gì. Và người ta đốn nó đi, tham lam, độc ác, vô học như những kẻ sống vội. Chúng đâu biết yêu một mùi hương, cũng không biết tự yêu lấy mình. Uổng phí một lần được làm Người trên thế gian.
Trong một bài thơ duy nhất nói về hoa Sấu, tôi viết rằng hoa Sấu có màu trắng và một chị nhà văn nói rằng hoa Sấu có màu vàng.

Từ đấy đến nay, tôi vẫn chưa có dịp nhìn lại hoa sấu, không biết thật sự là trắng hay vàng. Nhưng trong những tấm ảnh mà người ta chất đầy trên mạng, quả thật, hoa sấu có màu vàng, lấm tấm một thứ vàng mơ hồ như không có thật. Ký ức cũng sai lầm nhưng có thể sửa chữa.

Cái gì cũng có thể sửa chữa, dẫu là ký ức hay lỗi lầm. Trừ tình yêu.

Khi ta đã cho đi, vào cái khoảnh khắc ấy, ta đã sống rất thật, rất người. Còn gì thảm họa bằng kẻ sinh ra trên đời không biết yêu, càng không biết cách yêu?

Tháng Ba. Đất trời rục rịch vào xuân. Tất cả các dòng sông đều chảy. Hết thảy cây cỏ đều ứ mầm. Mọi tâm hồn đều tái sinh.

Trừ tội lỗi.
...
Ka
032019

Sinh nhật

 

Sinh nhật

Vào lần sinh nhật thứ 25 của mình, tôi làm party lần cuối cùng. Lần cuối, bởi tôi cảm nhận, từ đây, mình sẽ già.


Đêm hôm ấy, đông lắm. Cả một tầng ký túc xá ào đến, chật cứng cả căn phòng 70 mét vuông. Toàn nam thanh nữ tú, thơm lừng mùi xịt Fa, nữ sơ mi cắm thùng, nam giầy lười áo trắng, ai nấy tóc tai rặt một kiểu tung tóe như súp lơ xoăn tít có tên gọi là chiến hạm nổ tung. Hầu hết đi tay không đến góp vui. Không ai mang hoa. Hoa là cái gì đó xa xỉ, dù tôi đã có lần tự mua cho mình một chục tuy lip của một người làm vườn, vào một ngày đầu tháng Năm lạnh buốt.


Sau đêm sinh nhật, cả phòng dùng xà phòng Fa mệt nghỉ. Xà phòng Fa hồi ấy mua trong Intershop giá 1DM, hình như đổi 20 Mark thì được một bánh xà phòng, là thứ rẻ nhất thì phải.


Rượu bia tưng bừng, mặt mũi phừng phừng, nhạc Modern Talking tuôn ra ầm ầm từ cái Sharp 9999, khách khứa vừa bập bùng nhảy disko như giã gạo, vừa đảo mắt như đảo lạc canh giờ. Đúng giao thừa, sẽ khui vang nổ, chúc mừng năm mới, quên xừ nó chủ nhân của bữa tiệc, xong tất cả nhắm mắt nhăn mặt uống những ly Sekt hiệu Cô Bé Quàng Khăn Đỏ chua loét, một thứ Champagne Đức bình dân, vẫn còn bán đến tận bây giờ.


Tôi cầm cái thiệp chúc mừng của một người bạn tặng, có con số 25 to tướng. Lâu rồi không nhớ bạn viết gì, chỉ nhớ cái con số 25 ai oán. Tôi hiểu rằng, chả mấy chốc, mọi cái sẽ đảo ngược, 25 thành 52, đó chính là một chặng đường, một cuộc đời. Bao buồn vui, biến trải, thăng trầm và định đoạt trong những con số vô tri ấy. Một kiếp người.


Ai vui mừng khi được người ta chúc mừng sinh nhật, tôi thì không. Một lần già đi, dịch chuyển về phía bên kia. Thêm một tuổi, thêm một bồ kinh nghiệm. Mà kinh nghiệm ấy, tiếc thay, chả ai cần đến, dù có viết trăm cuốn sách, chế tạo cả núi danh ngôn. Người đi sau vẫn lần lượt thực hiện đúng sai lầm của họ, cái đó, gọi là tuổi trẻ, là sống.


Ngày sinh nhật của tôi trùng với ngày tết. Ngày xưa có đôi chút tủi thân vì hầu như người ta mải đón tết mà quên đi người có sinh nhật. Ngày nay, lại thấy mừng vì sự lãng quên ấy. 


Mẹ tôi đẻ năm đứa con. Cụ không ghi chép gì mà nhớ như in ngày giờ sinh từng đứa. Bố tôi thì nhớ ngày sinh nhật của các con chỉ vì ông mê sách. Ngày bé, sinh nhật tôi, bao giờ ông cũng tặng sách và ép tôi phải đọc hết. Đến khi tôi nghiện sách rồi, ông không tặng sách nữa. Ông cũng dừng chúc chiếc tặng quà, y như lớn thì không có quyền được yêu thương. Ông có lẽ không biết những món quà nhỏ bé cùng lời đề tặng từ bút tích của ông là những món quà đẹp nhất tôi từng nhận được trong đời. Nó là những hạt mầm thành hoa trong tâm hồn cằn cỗi quê kệch của con gái ông sau này.


Khi có con, chồng tôi không mua quà cho vợ nữa, dù thoạt đầu, tôi đã cưỡng bức anh làm điều đó. Tặng quà không phải chỉ là thói quen. Đó là một phần của nghệ thuật sống mà ai cũng cần phải học. Sau này, mấy bố con họ lập ra danh sách những thứ mẹ còn thiếu, hay thích, rồi bố chi tiền, con đi mua, âm thầm hợp đồng tác chiến lừa bà già suốt cả thập kỷ, khiến hai bên đều hỷ hả. Thôi thì niềm vui ấy cũng an ủi được nỗi buồn già thêm một tuổi, mỗi độ xuân về.


Bố mẹ tôi là người không có sinh nhật. Và các cụ bằng lòng với điều đó đã gần thế kỷ nay, bất chấp các con phản đối. Thời loạn lạc, khai sinh còn chả có, lấy đâu ngày sinh? Các cụ lý luận thế, mặc nhiên chối bỏ ngày sinh nhật, coi đó như một thứ đua đòi tiểu tư sản.


Giờ, mới thấy các cụ khôn ngoan. Những người không có sinh nhật, là những người không bao giờ sợ già. Chỉ lớn lên và nhìn con cái quanh mình trưởng thành, đong cho đầy niềm vui, chẳng phải là một cách sống thiền hay sao?


Những người không có sinh nhật, vốn không có tuổi. Họ là những triết nhân.
---
Ka
Photo: hoa rơi trên đất vẫn là hoa.
Thơ cổ Nhật bản.









98Bopha Lang, Khúc Thụy Du và 96 người khác
26 bình luận

Thích




Bình luận


Chia sẻ

HAI ĐỨA TRẺ





HAI ĐỨA TRẺ

Hầu như ngày nào tôi cũng gặp thằng bé dắt chó đi dạo. Giống chó mặt xệ cụt đuôi to lớn, nó lôi xềnh xệch thằng bé đi, hai đứa vật nhau dưới nhà một lúc thì thằng bé kết thúc việc chăm chó bằng cách đi mua cho mẹ một bông hoa từ tiền tiêu vặt. Trông nó như một người đàn ông thu nhỏ, vừa đăm chiêu vừa tự trọng và hết sức lễ độ ở cái tuổi lên 10.

Tôi không kìm lòng được mỗi khi nhìn thấy nó. Nó từ chối Schokola, nhưng rất thích đống Pokémon mà con trai tôi thải ra. Một cách đầy giáo dục, mỗi lần nó chỉ nhặt đúng một con, dù tôi khuyến khích nó lấy thêm. "Nó là bờ vai vững chãi của tôi", mẹ nó bảo thế, tự hào, dịu dàng và trìu mến nói về con mình.

Khi nhà tôi dọn đến đây, mẹ nó còn nhỏ hơn nó bây giờ. Học chưa xong trung học, cô thiếu nữ có mái tóc vàng óng và gương mặt thanh tú đã hẹn hò. Một thằng ku lai Nga, da bợt. Rồi cô mang bầu. Mẹ cô, cũng còn rất trẻ, tươi cười: ngày xưa tôi cũng bắt đầu rất sớm. 16 tuổi đã sinh con! Tôi thầm nghĩ, nếu con gái tôi 16 đã mang bầu thì đó là một tai họa!

Thằng bé ra đời khi mẹ nó mới 17 và một năm sau thì thằng bố da bợt bỏ đi. Bà mẹ trẻ ngày đi bồi quán, tối đi học thêm lấy bằng phổ thông. Gương mặt thanh tú hôm nào giờ lất phất nếp nhăn mỏi mệt. Thằng bé không cha nhưng có tới hai bà mẹ, mẹ nó và bà nó. Trông nó già giặn nhưng rất điềm đạm, nhất là từ khi có con chó. Tôi đã vui đến thế nào khi thấy nó dường như lớn lên mỗi ngày, nó đã kéo được con chó thay vì bị chó kéo. Chó cũng giống chủ, ít nói, nhưng tự tin. Một dạng thần thái toát ra đầy sức mạnh tự thân khiến không kẻ nào dám coi thường.

Rồi mẹ nó lại có bồ, và nhanh chóng có bầu. Một thằng mặt lạnh cô hồn, màu tóc như màu tóc Donald Trump. Không hiểu sao, tôi thấy bất an. Hình như con bé lại chọn sai người. Lại vội vàng có thai như sinh ra chỉ để mỗi làm mẹ vậy.

Hôm nay gặp ba mẹ con nó đẩy nhau đi qua nhà. Thằng em da trắng như vôi, tóc chóe lọe hơn cả Donald Trump, ngồi trên xe ngậm cái núm vú cao su, mắt lờ đờ buồn ngủ, tay khư khư túm chặt con búp bê bé xiu. Thằng anh đứng bên cạnh dỗ dành trông chừng em, y như một thằng bố tý hon. Hai màu tóc, một vàng chóe, một nâu thẫm trông đầy nghịch cảnh bên một con chó và bà mẹ còn rất trẻ đầy mỏi mệt.

Có cái gì sai sai ở đây. Tôi hỏi mẹ nó, em có khỏe không?

Con bé ngần ngừ, rồi nói. Em không khỏe. Em sắp phải vào viện xạ trị. Cái gì? Em không ung thư chứ? Còn tệ hơn cả ung thư. Em trả lời, vẻ mặt buồn nhưng vẫn nở nụ cười héo hắt.

Em đừng buồn, em có hai đứa con. Và mẹ em luôn ở bên em, bà ấy thật tuyệt vời. Em mạnh mẽ lên. Chúa phù hộ em!

Tôi đưa cho thằng bé phong Schokola, thứ duy nhất mà tôi nghĩ ra lúc ấy. Thằng bé bỗng mếu xệch định khóc. Thằng anh vội dỗ em ngay lập tức, y một người bảo mẫu tận tụy. Mẹ nó bảo, thằng bé mệt. Nó cảm nhận là mẹ nó không khỏe. Rồi em chỉ vào thằng bé con, khẽ nói: không ai trông nó khi em đi nằm viện vì mẹ em cũng phải đi làm. Bố nó đâu? Tôi hỏi. Bố nó bỏ đi lâu rồi. Từ hồi nó mới được 6 tháng kìa!

Ôi trời. Vậy là điều lo sợ của tôi đã đúng, dù tôi những mong em hạnh phúc! Hai thàng con trai không bố. Hai thằng đàn ông chỉ làm mỗi việc phóng tinh truy hoan trên bụng em xong là bỏ đi. Sao em lúc nào cũng vội vàng? Đời ơi là đời!

Tôi cố giữ mà nước mắt vẫn trào ra. 27 tuổi. Hai đứa con còn quá nhỏ. Không thằng đàn ông nào ở cạnh. Và căn bệnh gì còn tệ hơn cả ung thư.

Tự nhiên tôi giận em. Giận em hay giận Chúa của em. Người ở đâu khi bắt một cô gái hiền lành dễ thương và những đứa trẻ vô tội phải chịu nhiều thử thách đến thế?

Chẳng lẽ tôi sắp phải chứng kiến cái chết của người hàng xóm thứ ba trong vòng 3 năm?

Có những điều còn buồn hơn cả cái chết. Đó là ta không thể chọn lựa được số phận và điều tệ nhất là ngay cả khi chết đi rồi, ta vẫn không nguôi day dứt về những gì ta để lại.

LAN MAN VỀ NGƯỜI TÀNG TẬT

LAN MAN VỀ NGƯỜI TÀNG TẬT

Hôm rồi đi tầu xuống München chơi với bạn. Lâu lâu đi tầu, cái văn hóa này chứa đựng bao niềm vui mà chỉ người... lâu không được đi tầu mới biết. Này nhé, chả lo đổ xăng căn tốc độ. Đường xa lộ từ Berlin xuống Müchen, thủ phủ của Bayen cứ gọi là êm ro, ngứa chân ga thế nào cũng phi quá tốc độ. Kinh nghiệm cho thấy những chuyến đi xa về thế nào cũng nhận vài cái giấy phạt. Đó là chưa kể, cái lồng sắt ấy (Ô- tô) nó làm người ta đau lưng và cuồng chân ghê gớm. Nhưng đi tầu hả, thỏa sức mà duỗi chân vươn vai, chưa kể ngồi cà kê phóng mắt hai bên đường ngắm cảnh. Sẽ là vô số hồi ức được tái diễn trong cái đầu già nua bắt đầu ưa hoài niệm... Ấy là nhớ lại thời Đông Đức khi mà phương tiện đi lại duy nhất hồi đó chỉ là tầu hỏa, mấy ai có Ô-tô mà đi đâu?

Nhưng thôi cái văn hóa đi tầu ấy để viết hầu vào một dịp khác. Điều mà mình muốn nói ở đây là chuyện về người tàng tật và các phương tiện giao thông công cộng ở Đức.

Hôm đó, vì mới đổi giờ, mình suýt nữa nhỡ tầu. May ông xã gọi điện về hỏi em chuẩn bị đi chưa? Mình còn đang tắm, nhìn đồng hồ còn nửa tiếng nữa tầu chạy.
Thế là tóc ướt sũng, hai me con lao ra khỏi nhà. May mà tầu khởi hành ở cái bến cách nhà mình có chục phút đồng hồ. Đến nơi, còn chờ thêm ít phút nữa tầu mới đến. Trông mình tái dại và xác xơ như tổ chim vì cái vụ suýt nhỡ tầu.

Lúc xếp hàng lên tầu, ngay phía trước mặt mình là một cái xe lăn. Một bà già cồng kềnh với đủ thử túi xách đang được hai người đàn ông tìm cách đưa lên tầu. Mình và cô bạn cùng hai đứa trẻ kiên nhẫn chờ đằng sau. Đến khi lên được tầu, cái xe lăn ấy còn gây tắc nghẽn cả một toa tầu, khiến không ai đi qua đi lại được. Nhưng tất cả mọi người, cả hành khách lẫn người giúp bà cụ, ai nấy đều kiên nhẫn đợi, không một lời phàn nàn. Cho đến khi bà đã ngồi yên vị, tầu bắt đầu đóng cửa để chuẩn bị khởi hành, một trong số hai người đàn ông phụ giúp bà lúc ấy mới tìm cách xuống tầu thì đã muộn. Hóa ra ông ta là nhân viên của nhà ga, chỉ có nhiệm vụ đưa người tàng tật lên tầu chứ không phải người nhà của bà ấy.

Tầu chạy, người nhân viên ấy bất đắc dĩ bị đi cùng chuyến tầu. Mình cứ băn khoăn, ông có bị khiển trách không? Tất nhiên, ông sẽ quay về khi tầu đến bến đỗ sau đó, nhưng thế là coi như ông đã không hoàn thành nhiệm vụ. Nếu như ông chỉ đưa bà ấy lên tầu, không lấn bấn đưa bà vào chỗ, dọn đồ dọn túi cho bà ân cần đến thế, thì ông đã không bị nhốt lại trên tầu. Một việc làm rất chu đáo tận tình như thế, lại có thể khiến ông bị rầy rà.
Và nếu nhân viên nào cũng cố tình nấn ná trên tầu để được hưởng mấy tiếng nghỉ ngơi bất khả kháng, thì  ngành xe lửa sẽ ra sao?

Cái gì là ranh giới ở đây, giữa nhiệm vụ, trách nhiệm và tình người?

*
Suốt mấy hôm nay, ồn ào trên mạng chuyện cô Vân tàng tật bị nhân viên hàng không từ chối giúp đỡ và hãng hàng không Việt nam từ chối cho lên máy bay.

Tò mò, mình vào mạng xem. Qua video, mình ngạc nhiên thấy cô ấy xinh xắn, cá tính, nói năng nhẹ nhàng có trình độ chứ không phải người tầm thường.

Tra trên mạng những thông tin về cô ấy, mình càng ngạc nhiên hơn, báo giới đã tốn quá nhiều giấy mực về cô gái này, cô gái mắc bệnh hiểm nghèo, với nghị lực phi thường đã học hành thành tài, có thu nhập và chuyên môn khá. Một nhân vật mà lẽ ra, sự di chuyển của cô ở bất cứ hãng nào đều là "vinh dự" và đó là dịp may để hãng đó quảng bá hình ảnh của mình đến với công chúng.

Bỏ qua việc nhân viên vô cảm khi tiếp chuyện cô gái đáng yêu này (vô cảm thì có gì lạ, cả xã hội vô cảm, khác gì đâu nếu thêm hay bớt một kẻ, dù kẻ đó là nhân viên hàng không hẳn hoi?), mình chỉ ngạc nhiên là, đã sang thế kỷ nào, mà nhà hàng (không), vẫn chỉ có cái tầm nhìn tà tà đít trâu thế nhỉ?

Giống Tân Hiệp Phát, sự vô cảm, thiếu đạo đức, coi thường khách hàng của 2 tập đoàn kinh doanh lớn này một lần nữa tự làm xấu đi hình ảnh của mình trong lòng khách hàng.

Sự vô cảm của một cá nhân chỉ làm ta bất bình, phẫn uẫn, thì sự vô cảm của cả một tập đoàn, một xã hội... khiến ta mất lòng tin và hoang mang vô cùng.

Người Việt chúng ta, tự mình không biết nhìn về đâu, tin vào điều gì, khi đa số đám đông không thấy được rằng, ở một xã hội văn minh, chính những người như tàng tật như Thảo Vân, càng được xa hội ưu tiên và nâng đỡ.
*
Mình chưa bao giờ đi máy bay cùng với một người tàng tật, nhưng chắc chắn, hãng hàng không sẽ được thông báo để cử nhân viên đón tiếp chu đáo ở tất cả mọi chặng đường. Sự nhường nhịn, chăm sóc và giúp đỡ người tàng tật ở Đức chẳng hạn, không phải là trách nhiệm của riêng ai, mà là ý thức của cả xã hội. Ngay cả bọn trẻ nhà mình cũng chưa bao giờ tỏ ra chế giễu họ, đơn giản là chúng được dậy dỗ ở trường.

Ở Đức, người tàng tật được ưu tiên số một, rồi mới đến phụ nữ và trẻ em.

Gia đình có một đứa con tàng tật, ít nhất một người (cha hoặc mẹ) được hưởng lương chăm sóc của nhà nước đến suốt đời. Có bãi đỗ xe ưu tiên, thậm chí xe đưa đón miễn phí đến trường.... Tất cả các phương tiện đi lại, đều ưu tiên riêng cho người tàng tật, từ bãi đỗ xe, cầu thang máy, xe Bus, tầu điện ngầm, thậm chí chỗ đi vệ sinh trong các quán ăn lớn, siêu thị... đều được thiết kế riêng cho họ.

Thế mới biết, làm một người tàng tật không phải khi nào cũng bất hạnh.

Nên chăng, hãy nhìn vào chế độ đối xử và phân biệt với người tàng tật, để nhận biết sự văn minh của một đất nước?
---
Ka
07.05.2015

XIN BÀN TAY NẮM LẤY BÀN TAY....


Bàn tay. Đã bao lần nâng niu bàn tay mình, ngắm những ngón thuôn dài, những móng hình hạnh nhân hồng hồng ngoan ngoãn, những đường vân ve vuốt trên lớp da mịn màng...

Thời gian để lại dấu ấn tàn phá ghê gớm nhất trên bàn tay. Những lớp da xác khô thiếu sáng, những hạt đồi mồi thấp thoáng như một nỗi đau rơi. Có đấy, mà xa đấy. Mơ hồ như một người tình bạc bẽo. Khi cần, người chẳng đến. Khi đi, người cũng tặng lại muôn ký ức nhói đau...

CÀ PHÊ...... KHẢN CỔ!






Kết thúc buổi cà phê chiều nay với Y, chúng tôi chia tay trong tình trạng thảm hại. Trời đổ bóng, gió run rẩy lùa tốc váy. Đứa tóc rối bù, đứa giọng khàn như vừa sang Thái lan làm cuộc cải giống. Tôi hụt hơi chạy lên xe Bus. Còn Y liêu xiêu về lại góc thiên đường buồn...

Y buồn. Nhẹ như mây và mỏng như sương. Nhưng buồn. Người đàn bà đẹp khi buồn càng đẹp. Tôi ngắm nàng qua ly Cappuccino lừ đừ bốc khói. Nét xuân thì của một nhan sắc đượm buồn ngay cả khi vui khiến quán chiều chủ nhật luễnh loãng chút hơi men. 

Cappuccino ở đây tự phục vụ. Phải bấm đến hai lần mới có được một ly lưng lửng. Biết thế, mà cứ chui vào. Cũng như có ối thứ, làm lại đến vài lần vẫn chắp vá, lửng lơ chả ra đầy chẳng ra vơi, mà vẫn cứ chắp chắp vá vá như trò chơi xếp chữ, mê say.

Chúng tôi xếp lên bàn mấy cái di động. Cái nào cái nấy rung lên bần bật. Cứ như tổng đài.

Thật ra hôm nay riêng tôi đã có mấy cuộc hẹn cà phê cà pháo. Tôi cứ nhận lời như vốn tính đã tham lam lại còn ham vui và cả nể. Rồi cứ ngồi đó, máy rung như động đất. Chả biết từ chối sao, đành cười trừ, tao đang ngồi đây với Y. Rồi phía bên kia có khi cũng như mình, vướng vào mấy cuộc hẹn, mừng như vớ được vàng, hối hả, ừ thôi, ngồi đấy đi, lúc khác. Hihi, hẹn ơi là hẹn... 

Mà cà phê, tôi chỉ uống được mỗi Cappuccino vì nó thơm, không nhiều sữa lại ngang phè như Latte Macchiato, không sánh đặc như Espresso. Nói chung, tôi là kẻ không đam mê nghiện ngập được thứ gì, dù cái gì cũng thử cho nó biết. Thử đâu có chết. Mà chết cũng cần thử, tại sao không? Cùng lắm là được...chết!

BẤT CHỢT SÀI GÒN, THU.....



Tặng những người đang sống nơi không có mùa thu.



"Bên đó trời đã bắt đầu lạnh chưa? Bên này Sài Gòn mà hôm nay lạnh như chớm đông miền bắc, bọn trẻ con đi ngủ phải đắp chăn."

Bên này trời đang hửng sau những ngày mưa lướt thướt. Mưa thu bao giờ cũng buồn, bởi mưa vốn dĩ đã chẳng bao giờ vui. Lại còn vàng lá, gió run, trời ẩm mốc, và lòng người co lại sau những ngày bừng nở dưới nắng tươi.

Nơi ấy, chẳng bao giờ có mùa đông. Nhưng mình không biết rằng, Sài gòn còn có những ngày trở lạnh, để người ta se mình trong nỗi nhớ, mỏng như sương, nhẹ như lá, mơ hồ thả xuống điều gì như thể có tên gọi là mùa thu...

"Mình nhớ thu Hà nội. Mà thật ra lúc nào cũng nhớ....
Nhớ nhất là con gái Hà nội. Có lẽ vì từ khi biết yêu chỉ yêu con gái Bắc."

Con gái Bắc... Nguyễn Tất Nhiên từng chua chát:

"Rất điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền"

Còn hắn, hắn lại dùng mỹ từ "lãng mạn" để nói về họ.

Với nửa vĩ tuyến bên kia, hắn không ngần ngại gán cho một tính trạng từ hết sức lạ tai: Mỏng!

"Mỏng da, mỏng hơi thở, mỏng ánh mắt, mỏng nụ cười...
Chắc bởi họ không có mùa đông. Cả đời chỉ biết có nở ra. Không có mùa lạnh để co lại! "


Mình phì cười. Đã rất lâu rồi mới lại được nghe những điều ngộ nghĩnh như một chân lý từ ngôn từ của một gã không phải là nhà ngôn ngữ.  Mà chân lý, sở dĩ nó đúng là bởi vì nó vốn luôn...sai! 

Hắn làm gì, mình chẳng biết. Hắn sống ra sao, mình chẳng hay. Hắn ở chỗ nào, mình chẳng hỏi. Chỉ biết, nơi hắn bây giờ, không bao giờ có mùa đông.

Nên rốt cuộc, nỗi nhớ nào cuối cùng cũng đưa ta về bên cái lướt thướt của những ngày se lạnh.

Để còn có những ngày, bất chợt thu, Sài gòn.
Một Sài gòn đâu chỉ toàn ngày nắng và những cơn mưa chỉ biết cuốn trôi...

Kathy, 22092013
Một ngày thu, từ Berlin

ỐM



Ốm thoạt đầu cứ tưởng vớ vẩn, mà hóa ra không vớ vẩn tý nào. Hôm nay thì nằm bẹp một chỗ rồi. Ho ra rả như cuốc kêu. Nghe tiếng mình ho mà thấy...tội.

Hôm qua đội mưa ra đầu phố khám bệnh. Gọi là đầu phố vì nó đúng là ở ngay đầu phố. 
Phòng khám này mình đến từ lần cuối gần đây nhất chí ít cũng đã mấy năm. Không biết sao không đến nữa. Nhưng lúc vào đến nơi thì hiểu liền tại sao. Cô y tá mặt mũi đẹp não nùng. Đẹp và buồn đến nỗi moi mãi không ra nổi một nụ cười. 

Chưa hết. Phòng khám rặt một thứ mùi lưu cữu như mùi của một nấm mồ. Tối nhờ nhờ. Cửa đóng im ỉm. Một cái cây Zammio Cuncas sắp chết dúi ở góc phòng. Bể cá cảnh còn mấy con đòng đong lờ đờ bơi lội. Nếu không có mấy cuốn tạp chí thời thượng Gala, Bund...ở trên bàn, mình hẳn nghĩ đây là căn hầm bí mật thời Đông đức chứ chẳng chơi.

KHÚC TIÊU SƠ



Mưa.

Bỗng nhiên trời mưa, sụt sùi, ngậm ngùi và ngập lụt. Suốt mấy hôm ròng. 

Cất đi những chiếc đầm mùa hè. Những mỏng manh cánh bướm lại chui sâu vô hộc tủ. Để là những chiếc quần Jeans, những sơ mi, những tấm khăn mùa thu sẽ lên ngôi. Những âm u, nhường chỗ cho bao ngày rực rỡ. Hè chưa kịp chín, thu đã vội theo về. Chễm chệ trên những vầng cây nặng nặng nước. Và một bầu trời hong mãi không khô. 

Sáng nay, thu đến. Trượt vào mùa một cơn hiu hắt  mang tên mưa.
Trưa nay, thu về. Dúi vào lòng một điều gì nằng nặng. Không tên.
Chiều nay, thu sang. Bê trên tay một vầng mây rớt. Nặng như mây và gần gụi, như mây...

Có ai bên đó không.
Cho ta chia một giọt thu
sắp rớt...

Thym092013


CHẠM



Mùa thu, như một nụ hôn xa, mơ hồ mà lành lạnh rớt xuống môi mềm, sáng nay...

Sáng nay, bản nhạc Rain do Donna Cruz rấm rứt cơn mưa gào đánh thức tôi choàng dậy. Mưa trong nhà, mưa ngoài hiên, mưa bên thềm, mưa ướt một miền có gì như hình như là ...bâng khuâng nhớ.

Mà nhớ gì, không lẽ một cơn mưa?

Mùa thu, hai tiếng ấy thôi, đã đủ dâng buồn lên cảm xúc. Đi đâu cũng thấy thu. Đụng chỗ nào cũng lây phây buồn. 
Lá đã bắt đầu vàng đi, tưởng có ngày không vàng hơn được nữa. Trời bắt đầu sũng mây. 
Khắp nơi mòng mọng, lướt thướt những cơn mưa thu.

Mưa thu rất mềm, ướt nhẹ, mướt trên lá vàng đang   chín, cong mình níu hơi tàn cuối hạ. Mưa nhẹ đến độ, ta cứ ngỡ như một cơn mưa phùn đất Việt, nằm đâu đó trong ký ức. 
Xa xưa...
Và luôn luôn gặp lại. 
Nhất là, khi chạm vào mùa thu.


Nắng thu đã bớt vàng.
Lá thu đang bứt dần màu xanh.
Gió thu sẽ sẽ, dìu nỗi nhớ vào lòng. Chỉ sẽ sẽ thôi, đến độ, ngỡ chẳng bao giờ bật thành tiếng một tiếng rên...

Đã chờ đâu, mà đến
Đã gọi đâu, mà về
Đã mong đâu, mà quay trở lại.

Hỡi thu...

Thym
 03082013

http://www.nhaccuatui.com/playlist/mua-thu-khong-tro-lai-my-linh.fWKy2XxykgGB.html

AI NÓI VỚI EM ĐÊM NAY....


Tặng HTH và HPL
Tặng Liebe Sandmann nhân ngày sinh nhật.



Có lần anh từng nói với nàng: 

"Anh chỉ làm thơ về đêm. Vì trong đêm, mọi cái đều rất thật".

Nhưng đêm nay, anh đã rời xa nàng, để đến một vùng trời bình yên. Một vùng không chiến tranh. 
Không biết anh có thực sự tìm được bình yên ở nơi ấy. Nhưng chắc chắn, nơi ấy, anh sẽ biết đến nỗi cô độc của màn đêm.


Trong nỗi cô độc ấy, anh mơ thấy gì? Có những ngày bên nhau chung vần thơ. Có những tối chúc giấc mơ ngoan về bên gối? Có những ân tình chưa kịp lên ngôi?

VIẾT VÀO MÙA THU






Sáng nay, mở gói quà bạn cho tối qua còn cất trong hộc tủ. Quà của một thành phố chưa bao giờ ngủ quên trong thao thức. Hà nội đấy, của tôi...

Lá sen buộc một sợi rơm còn xanh mơ mùi cốm. Chỉ mới thế thôi, tôi đã thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Đến nỗi phải giữ trên tay gói lá sen một lát như sợ rằng, mở ra, mùa thu sẽ vội vàng vỗ cánh bay đi mất. Theo gió như vô tình ngoài kia...

Hay tôi sợ, mùa thu sẽ ùa ra. Không giữ nổi hồn mình ở lại, khi vốn đã không có gì neo giữ nổi trên đỉnh ngọn chơi vơi...

Cốm mới. Xanh màu mạ. Màu xanh chân tình. Không pha nhuộm, không màu mè giả dối. Gói trong áo sen đã se màu thời gian trên chuyến bay từ chiều hôm trước.

Mùa thu tôi rơi xuống. Nỗi nhớ chưa kịp viết tên cũng dâng lên. Tất cả, trộn trong hương cốm non của một sáng thu vừa chớm đến. 

Thế là thu đã về, chẳng còn cách gì khước từ được nữa. 

Dù lòng vẫn vờ vĩnh, nào đâu đã thu. Nào đã chạm vào thu.

KHÔNG CÒN MÙA THU...



Sáng nay, heo may vít lạnh đến bên giường....
Chăn gối còn thơm mùi giấc mơ chưa đổ bến. Con đò hoang lướt trong một khoảng mù sương...Bỗng nghe thu về, ngoài kia, trên lá non...

Thu như một làn hơi, rất mỏng, rất  nhẹ. Như một tiếng lá rơi, không làm chao nghiêng nỗi nhớ. Nhưng thu đã về. Trên đâu đó những bóng vàng của nắng đang phai đi mầu nhớ.

Mà nhớ đến thế, quắt quay.
Mà nhớ đến thế, lắt lay.
Nỗi nhớ, lan nhanh, dâng nhanh, ập đến như một cơn sóng thần. Hủy diệt và nhấn chìm đến không còn sự sống.

Gió thu rất nhẹ.
Nắng thu rất vàng.
Và giấc thu, rất nồng. Thơm mùi gối chăn...

Níu thu lại, bằng một vòng tay.
Xiết thu lại, bằng một bờ môi.
Giữ thu lại, bằng một hồn yêu dâng đầy...

Vì thu đang đi, rất khẽ...

Khi lòng thu tươi đã mơ hồ thảng thốt nỗi đau xa...

Ka, viết vội bên gối...
17/8/2013




Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang