Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÂN DUNG VỆ ĐỜI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÂN DUNG VỆ ĐỜI. Hiển thị tất cả bài đăng

TÔI ĐÃ GIÃ TỪ NGHỀ THÁM TỬ TƯ NHƯ THẾ NÀO?

Một nghề đặc sắc, phong lưu bậc nhất. Phưu lưu, hấp dẫn, đầy rẫy những hiểm nguy...
Nhưng cũng vô cùng bất nhẫn.
Sau khi bắn chết người vợ & cả con mèo Nora, ông ta đã tự thiêu.
Và đó là lúc tôi giã từ nghề thám tử sau 20 năm gắn bó.

Tặng H. Klaus 
von "Nữ nhiếp ảnh gia không...pin!"


(Còn tiếp)

LẤY CHỒNG LẦN ĐẦU


Bạn đã bao giờ lấy chồng chưa?

Câu hỏi thật khiêu khích. Tôi không có ý nói bạn ế hay không thể lấy được chồng, hoặc đơn giản là ... không muốn lấy chồng. Mọi chuyện đều có nguyên do. Bởi cô hàng xóm nhà tôi chiều nay chặn tôi lại giữa đường, và với vẻ hoan hỉ như bắt được tiền, cô thông báo cái tin động trời: 


- Em sắp lấy chồng, chị ạ!


Mặt cô hồng lên, mắt long lanh. Cái áo len đỏ choét và mái tóc loe ngoe nhuộm quá tay màu râu ngô gặp bão lóe lên trong nắng chiều. Ngay lập tức tôi mã hóa cái thông tin ấy, nó chính là thông điệp của thứ tình muộn: Lấy chồng!


Lấy chồng, chuyện quá ư bình thường, ai chả phải lấy, lấy ai chả được? Thế mà với cô, chuyện ấy lại chẳng hề đơn giản.

Cô không đẹp, tất nhiên. Vì nếu đẹp, cô không muốn lấy cũng khối thằng muốn lấy cô, chạy trời sao khỏi nắng? 
Cô sang Nga lao động xuất khẩu, dan díu với anh cùng quê. Chung tiền, chung con. Nhưng đến khi chia tiền thì mạnh ai người ấy kéo. Kết quả, là cô kéo được nhiều hơn, và cũng kéo luôn đứa con ngoài giá thú về phía mình.
Cô quay lộn sang Đức vì ở quê nhà khó sống. Trở thành người nhập cư trái phép, cô quyết tâm bằng được kiếm cho mình một tấm thẻ cư trú mà không gì tiện hơn, an toàn hơn là kiếm cho mình một tấm chồng. Nhất cử lưỡng tiện.
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang