Sài gòn bây giờ còn nắng không em?
TRĂNG RỤNG RỒI ....EM CÓ VỚT TRĂNG KHÔNG?
Nhãn:
Thơ
Trái tim em giấu kỹ ở đâu
Anh đến muộn tìm hoài chẳng thấy
Mảnh trăng rơi chìm sâu dưới đáy
Vớt trăng mà lọt qua kẽ tay.
TỰ TÌNH MÙA LẺ BẠN
Nhãn:
Thơ
Sẽ tan như giọt nước cuối mùa đông
Trên băng xám ngọn tầm xuân tỉnh giấc
Em tròn vo giấc mộng vàng ngơ ngác
Khúc sang mùa xao xác tuyết ngừng bay...
HOÀI CẢM - MỘT CHIỀU XUÂN
Nhãn:
BẠN,
GIỌT TÔI,
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Mơ hồ như lá thu mưa....
CHIẾC CÚC ÁO
Viết tặng những người đang yêu, sẽ yêu, đã từng yêu.
Tặng các bạn học cùng Ka, ngày ấy...
(Nội dung câu chuyện & những người trong cuộc không nhất thiết phải khác với sự thật, kể cả tên riêng.)
NGÀY ẤY, MÙA ĐÔNG Ở HELSINKI
Nhãn:
TẢN MẠN
BẾN CUỐI NĂM....
Nhãn:
TẢN MẠN
TÌM LẠI MÙA ĐÔNG
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
![]() |
| Hoa tuyết,cho người sinh tháng giêng |
Người ta bảo, chưa năm nào EU ấm như năm nay, trong vòng một thế kỷ.
BERLIN, ĂN MÀY VU VƠ KÝ
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
![]() |
| Ngửa... |
Tặng những đường phố rưng rưng ánh buồn
Tặng những đại lộ mộng mơ dấu ấn
Tặng tôi, kẻ lãng du không biết lãng quên.
Tặng những đại lộ mộng mơ dấu ấn
Tặng tôi, kẻ lãng du không biết lãng quên.
Khất thực ầu ơ ký.
Nhãn:
TẢN MẠN
Ha ha, chưa có gì đâu các bạn!
Là dọn sân xí chỗ. Tự nhiên muốn ... ăn mày cái.
"Ăn mày là ai?
Ăn mày là ta
Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày...."
Là dọn sân xí chỗ. Tự nhiên muốn ... ăn mày cái.
"Ăn mày là ai?
Ăn mày là ta
Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày...."
Happy New Year - City Over Night!
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Thymian
ANH
Cho đến khi ấm lại một chút hồn côi...Nhưng lá thư em gái còn kia, báo tin vẻn vẹn " Anh V mất rồi. Ung thư máu. Mẹ bảo, một người thật sự tử tế đã ra đi!"
VANG TUYẾT
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Một người bạn ở xứ sở hai mùa mưa nắng có lần nói với tôi :
"Đàn bà sống ở xứ lạnh giống như thức ăn bỏ tủ lạnh. Tươi lâu, khó hỏng... Lâu lâu mới nhìn lại cũng chẳng thấy... thay đổi gì!".
NGÀY 17 BỞI CƠN MƠ NÀO ĐÂU HỮNG HỜ
Nhãn:
GIỌT TÔI
"Yahoo đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, đem những trái tim đến với trái tim.
NHO VÀ CÁO 3
Nhãn:
Nhặt

Sau lần ấy, họ thường xuyên gặp nhau.Hắn kéo dài chuyến về phép đến vô thời hạn. Thốt nhiên Hà nội với hắn có quá nhiều thân thiết.
Họ bắt đầu nhận ra có nhiều điểm rất giống nhau. Hắn thích nghe Tuấn Ngọc hát. Cô thích "Riêng một góc trời”. Họ cùng thích nghe những tình khúc Ngô Thụy Miên và cả những bản không tên bất hủ Vũ Thành An. Hắn lặng lẽ ngồi ở cái ghế gỗ trong vườn xem cô lau lá phong lan chiều thứ bảy, nghe những bản nhạc pop 8X.
DẤU CHẤM THAN NGỌT NGÀO
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
"Tuyết có ăn được không...?"
Tuyết lại đang rơi, ngoài kia...
MÙI HƯƠNG ĐÀN BÀ
Nhãn:
GÓC ĐÀN BÀ,
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
Phiếm,
TẢN MẠN
(Viết tặng cho chính tôi, người đàn bà của những mùi hương )
Nếu bạn là đàn bà, bạn đã biết gì về chính mình và mùi hương của cơ thể?
Bạn đã bao giờ mua cho mình một chai nước hoa, dù khi đó mới là cô thiếu nữ tập tọe làm duyên, hay đã là người đàn bà nhiều trải nghiệm, tự chiêm ngưỡng mình bởi đức ông chồng mua tặng một chai nước hoa nhân dịp lễ tình nhân.?
Bạn có thể không được trời phú cho một sắc đẹp khả dĩ khiến mình muốn soi gương tự ngắm mình cả ngày. Cũng không thể kéo được đôi chân dài bất tận, hay cải tạo được làn da trắng nuột như lụa ngâm trong sữa lạnh. Nhưng bạn có thể tạo cho mình được mùi hương chỉ bằng một vài giọt nước hoa.
Có những người phụ nữ biết làm đẹp mà cả đời không bao giờ dùng nước hoa.
Nhưng không có người phụ nữ dùng nước hoa lại không biết làm đẹp.
"Hãy nói cho tôi biết nhãn hiệu chai nước hoa bạn dùng, tôi sẽ nói bạn là người như thế nào!"
Nói một cách khác, mùi hương cơ thể tiết lộ tính cánh của bạn. Mùi hương nói nên nhiều hơn chính cả chủ nhân của nó. Mùi hương không biết che giấu, mùi hương hé lộ, tiết lộ và phát lộ.
TẤM KHĂN CHO NGÀY TRỞ LẠNH
Nhãn:
GÓC ĐÀN BÀ,
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
HOA NGÂU GIỮA TRỜI
Nhãn:
TẢN MẠN
Một đời ngâu chưa sống hết cho ngâu!
Hoa mãi nụ, nên mùa thu quên biết
NHỚ ĐỒNG XƯA
Nhãn:
TẢN MẠN
HQH đã viết:
"Đã nói đến chè thì phải nói đến xôi.
Ba cái thường, một nhiều xôi...
Ừ thì bánh khúc! Tôi đi!
Ừ thì bánh khúc! Tôi đi!
Phở Hà nội, nghe và thấy...
Nhãn:
TẢN MẠN
Đến nỗi hồi còn đi học, tôi đã từng tuyên bố một câu xanh rờn : " Sau này tao nhất định lấy con một ông hàng phở để ăn cho ...đã!" Hihi, lấy con ông hàng phở đấy nhé, không phải...ông hàng phở đâu! (may, chứ lời nguyền này mà thành sự thật thì....ôi thôi!).
NHƯ MỘT DÒNG SÔNG MANG TÊN HOA
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Mỗi năm, cứ đến độ xuân về, cả thành phố Berlin, quê hương thứ hai của tôi, lại tưng bừng hương sắc đến nao lòng của thiên nhiên.
Bài học từ "Truyện cổ Grim" .
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
HOA RƠI TRÊN ĐẤT VẪN LÀ HOA
Nhãn:
TẢN MẠN
Hỏi: " Nghe nói hoa hồng có lộc chỉ dùng để thờ chứ không dùng để chơi, có đúng k?"
gago.
Theo PTN biết, tất cả những quy định bất thành văn này là do người ta nghĩ ra, dựa vào niềm tin, tôn giáo...của mỗi người, mỗi nhóm, mỗi cộng đồng, mỗi dân tộc.... Mình tin thì theo, không thì cũng không sao, nhưng biết để làm giầu thêm kiến thức của mình cũng đâu có...tệ!
gago.
Theo PTN biết, tất cả những quy định bất thành văn này là do người ta nghĩ ra, dựa vào niềm tin, tôn giáo...của mỗi người, mỗi nhóm, mỗi cộng đồng, mỗi dân tộc.... Mình tin thì theo, không thì cũng không sao, nhưng biết để làm giầu thêm kiến thức của mình cũng đâu có...tệ!
HOÀI NIỆM VỀ NHỮNG THÙNG THƯ VÀNG
Nhãn:
TẢN MẠN
Ôi, tôi tự đánh dây thép vào mơ mộng của mình.....
Cách đây không lâu, mẹ VHH phàn nàn là các con bây giờ toàn gọi điện, tất nhiên chả ai bảo là không tiện ích, nhưng không có gì lưu giữ, chả có gì để lại để lâu lâu nhớ con mẹ giở ra xem.....
Cách đây không lâu, mẹ VHH phàn nàn là các con bây giờ toàn gọi điện, tất nhiên chả ai bảo là không tiện ích, nhưng không có gì lưu giữ, chả có gì để lại để lâu lâu nhớ con mẹ giở ra xem.....
XE ĐẠP XANH VE CHAI
Nhãn:
TẢN MẠN
HQH có điều gì xôn xao khi mùa xuân về, mà luôn có những hoài niệm như "thùng thư vàng" rồi lại "xe đạp xanh ve chai" thế này?
CÁ LINH BÔNG ĐIÊN ĐIỂN
Nhãn:
TẢN MẠN
VHH đang rất khao khát biết bông điên điển là bông gì. Từ lâu rồi khi đọc các bài viết về miền Tây Nam Bộ thường nghe nhắc đến món ăn bông điên điển trong mùa nước lũ -món ăn cứu đói của người dân miệt vườn, lâu dần thành đặc sản.
TẢN MẠN VỀ ............CHÓ!
Nhãn:
TẢN MẠN
Vũ Bằng trong "món ngon Hà nội" đã viết:
"Chẳng biết cha ông mình trong một phút xuất thần nào đã nghĩ ra món nhựa mận..."
Mình trước đây mỗi lần về thăm nhà thế nào cũng được một đàn anh nổi tiếng sành ăn dẫn đi khao... thịt chó!
Ngày đó Nhật Tân còn bạt ngàn hoa đào, chưa thành làng chó với Tú béo Tú xịn như bây giờ. Nên tìm được một quán thịt chó cho ra hồn phải là những đệ tử của lưu linh, những kẻ ăn chó nhiều đến nỗi... chó cũng ghét, cứ nhìn thấy bóng đâu là sủa! Có lẽ do mồ hôi cũng... rất chó!
Quán quen thuộc ở tận trong Thanh Xuân, chủ quán là một tay cảnh sát giải nghệ, tọa lạc đầu cổng trường CĐCS, và khách ăn phần lớn là khách quen. Thịt chó bày trên lá chuối, ngồi xếp bằng tròn trên phản, chiêu với rượu làng Vân sủi tăm mắt mèo...
Ngày đó mình còn non nớt, tròn xoe mắt nghe bản lĩnh đàn ông của mấy cha bốc dần bên chiếu rượu... Còn thịt chó thì cho đến nay, mình mới chỉ biết ăn mỗi món nhựa mận! Vì dồi thì khô, thịt hấp thì nhạt (Ka tôi không biết ăn cái mỏn sủi bọt vắt chanh gọi nôm na là mắm tôm). Thịt chó không có gì hấp dẫn, ngoại trừ món này! Biết rằng nói ra sẽ bị các Fan chó la ó nhưng xin lượng thứ cho, dân ngoại đạo như mình....!!!
Lần nào về, thế nào cũng có người rủ "thịt chó không?", mà lâu lắm rồi không còn hứng thú!
Có lẽ từ ngày có nuôi con chó nhỏ Nemo trong nhà....
Có lẽ vì mỗi lần bế nó đi chơi, bọn Tây lại nửa đùa nửa thật :"Bao giờ mày sẽ thịt nó?!"
Thịt ư?
Méo mồm giải thích với họ rằng thì là mà chó này nuôi làm bạn, chó thịt là chó người ta nuôi đại trà cơ!
Mặc dầu vậy, chó nào chả là chó!
*
Ngày đó...
Cuốn phim tua lại cảnh ở làng quê sơ tán. Bữa ấy nhà bà chủ có giỗ. Chòm xóm quây quần khá đông. Toàn người trong họ và đám bạn tổ tôm của bà. Người nào người ấy mặt mũi tưng bừng vì có giỗ tức là được bữa tươi.
Khách đến khá đông, nhưng con Vện hôm nay không sủa được vì bị nhốt vào một chỗ từ mấy hôm. Bà chủ nhà bảo con Vện lần trước nghe người ta kháo chuyện sẽ thịt nó, liền bỏ nhà đi mất tích! Lần này bà rút kinh nghiệm.
Con bé con khi đó còn nhỏ lắm, làm sao đã biết thế nào là giết thịt một con chó! Con Vện và nó vẫn tha thẩn chơi với nhau, có lúc chó còn vục cả miệng vào bát cơm nguội người đang ăn mà nó vẫn để nguyên vì không nỡ đuổi. Hôm ấy, cả buổi, nó chỉ quanh quẩn bên con Vện mà không thấy chó liếm tay như mọi khi. Trông nó rũ rượi, buồn rười rượi.
Rồi người ta mang Vện ra. Con vật tội nghiệp bỗng ròng ròng nước mắt ư ử cầu cứu. Oẳng một cái long trời. Cái chầy giáng xuống đầu chó. Nó khóc thét lên, bám lấy tay ông đồ tề, mếu máo van xin ông tha cho Vện.
*
Ngày đó...
Cuốn phim tua lại cảnh ở làng quê sơ tán. Bữa ấy nhà bà chủ có giỗ. Chòm xóm quây quần khá đông. Toàn người trong họ và đám bạn tổ tôm của bà. Người nào người ấy mặt mũi tưng bừng vì có giỗ tức là được bữa tươi.
Khách đến khá đông, nhưng con Vện hôm nay không sủa được vì bị nhốt vào một chỗ từ mấy hôm. Bà chủ nhà bảo con Vện lần trước nghe người ta kháo chuyện sẽ thịt nó, liền bỏ nhà đi mất tích! Lần này bà rút kinh nghiệm.
Con bé con khi đó còn nhỏ lắm, làm sao đã biết thế nào là giết thịt một con chó! Con Vện và nó vẫn tha thẩn chơi với nhau, có lúc chó còn vục cả miệng vào bát cơm nguội người đang ăn mà nó vẫn để nguyên vì không nỡ đuổi. Hôm ấy, cả buổi, nó chỉ quanh quẩn bên con Vện mà không thấy chó liếm tay như mọi khi. Trông nó rũ rượi, buồn rười rượi.
Rồi người ta mang Vện ra. Con vật tội nghiệp bỗng ròng ròng nước mắt ư ử cầu cứu. Oẳng một cái long trời. Cái chầy giáng xuống đầu chó. Nó khóc thét lên, bám lấy tay ông đồ tề, mếu máo van xin ông tha cho Vện.
Ông hất tay nó ra, mắt long lên:
- Con ranh! Mất bữa tiết canh của chúng ông bây giờ!
Con chó không tru được nữa. Cái rọ đã lồng vào mõm nó. Cùng lúc, những tia máu bắt đầu phọt vào cái thau men trong lúc cứt đái của con vật cũng tóe ra nồng nặc.
Trong nhà, các cụ vẫn hỉ hả cười nói. Dưới bếp, lanh canh bát đĩa của các bà các chị chuẩn bị bữa thịt chó, thịt con vật nuôi thân thiết nhất trong nhà mình!
*
Mùa đông rồi đấy, mùa chó lên ngôi....
-----
Ka
2011
Con chó không tru được nữa. Cái rọ đã lồng vào mõm nó. Cùng lúc, những tia máu bắt đầu phọt vào cái thau men trong lúc cứt đái của con vật cũng tóe ra nồng nặc.
Trong nhà, các cụ vẫn hỉ hả cười nói. Dưới bếp, lanh canh bát đĩa của các bà các chị chuẩn bị bữa thịt chó, thịt con vật nuôi thân thiết nhất trong nhà mình!
*
Mùa đông rồi đấy, mùa chó lên ngôi....
-----
Ka
2011
XAO LÒNG VÌ MỘT TIẾNG "EM...."......
Nhãn:
TẢN MẠN
Khi mới quen nhau, người ấy đã rất muốn được gọi là nàng là "em"....
Nàng, vốn bướng bỉnh, đã nhất định không chịu.
"Người đàn bà nào khi yêu cũng đều muốn làm em. Tôi sẽ gọi bạn là anh nếu tôi yêu bạn."
XIN ĐỪNG QUÊN TÔI
Nhãn:
GIỌT TÔI
Mùa hè năm đó, tôi chuẩn bị làm luận án ra trường & đi thực tập tại một bệnh viện, bao gồm cả trung tâm tư vấn và điều trị tâm lý. Cô ấy là một trong những người được đưa đến trung tâm.
Tombe La Neige
Nhãn:
Thơ
TUYẾT ĐẦU MÙA
Tuyết vừa rơi trắng xóa ở ngoài kia
Từng bông xốp bay bay dịu nhẹ
NGỠ ĐÃ THÔI NGÂU...
Nhãn:
Thơ
Ngỡ qua rồi chuyện Ngâu xưa thương nhớ
Cổ tích buồn.... Ô thước bắc cầu yêu
Thương giọt ngâu vỡ toang ngày tao ngộ
Ngậm ngùi khi tóc đã phai chiều.
Dải yếm mỏng. Ta hồ nghi. Lần lữa...
Cầu đã sang ai rào động Hoa đào
Từ Thức ngủ một năm dài. Có lẽ...
Bỗng giật mình...Trôi mất giấc chiêm bao!
Duyên hay nợ xui Ngâu ai chờ đợi
Vùi nhớ quên trong vụng dại dốc đời
Thu lay lắt chiều nay nơi viễn xứ
Giọt Ngâu buồn quay quắt vỡ trên môi...
NGOÁI LẠI NGÀY MAI
Nhãn:
Thơ
Nhiều người không biết Thánh giá và Thập giá là hai khái niệm khác nhau, dù cùng chỉ việc Chúa Giê su bị đóng đinh câu rút.
Khi nào nó mang nghĩa cứu rỗi, được gọi là cây Thánh giá.
Khi nào nó mang nghĩa đọa đầy, được gọi là cây Thập giá.
CUỐI MÙA SƯƠNG MÙ
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Không, không phải London, thành phố sương mù....
mà là thành phố của Fernsehturm, Bandenburger Tor...Berliner Dom...
ENTRY KHÔNG DÀNH CHO ĐÀN ÔNG : CÁO VÀ NHO 2
Nhãn:
Nhặt
Lại sắp tết. Việc thì nhiều, kiếm ra tiền chứ không phải không có gì nhưng tính tiêu hoang, đổi di động và mua laptop cùng lúc nên đến tết thì cái ví của cô hình như chỉ cần dùng để chứa các loại
ENTRY KHÔNG DÀNH CHO ĐÀN ÔNG: NHO VÀ CÁO 1
Có một truyện ngắn thấy vui vui, không biết tên tác giả, nhưng thấy để Public, mọi người gởi nhau xem, post lên đây để mọi người cùng đọc, hi vọng không làm phiền lòng tác giả ( nếu có tình cờ đọc được tại đây).
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
Nhãn:
Thơ
(If you go away)
Thu em hỡi hãy vàng thêm chút nữa
Để rưng rưng em tiễn nốt mùa đi
Lá đã rụng trút theo mùa tình tự
Còn ngu ngơ nhung nhớ, vấn vương gì...?
16 ĐỘ C
Nhãn:
GIỌT TÔI,
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
Phiếm
Hôm qua, gặp đồng nghiệp hàng xóm, hắn hỏi, bên mày có sưởi không? Bên tao đang mất sưởi. Bọn tao phải mặc cả áo khoác làm việc này! Nhưng bọn tao còn mở toang cửa sổ ra, mong cho nó xuống dưới 16oC là được....về nhà, theo luật!
HALLOWEEN
Nhãn:
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Bắt nguồn từ Irland, sang Mỹ rồi du nhập vào Đức, cứ hàng năm, vào ngày 31/10, lễ hội Halloween lại bắt đầu. Ở giữa hai con sông Elbe và Oder, ngày lễ Halloween kéo lũ trẻ từ cửa nhà này tới nhà kia...và ngày càng được nhiều người tham gia. Nhưng chủ yếu chỉ là trẻ con và đám thanh niên.
VỀ PHÍA CÁC THIÊN THẦN
Nhãn:
Gia Đình
CÂU CHUYỆN VỀ NEMO
Sinh nhật con năm tuổi, mình hỏi, con thích gì, con bảo: Chó!
Năm sau hỏi, vẫn chó. Và những năm sau nữa... vẫn là một con chó!
MÙA DẺ GAI VÀ HẠNH PHÚC NHẶT LÊN TỪ......RÁC!
Nhãn:
GIỌT TÔI,
NƯỚC ĐỨC CÓ ĐẸP KHÔNG?,
TẢN MẠN
Thế là lại một mùa dẻ gai...
Tôi nhớ có lần, một phụ nữ người Spanien, đã nói với tôi, nếu muốn có hạnh phúc, hãy giấu trong túi mình một hạt dẻ gai.
Và cái giống ấy, mọc đầy thành hai hàng thẳng tắp trước nhà tôi, trong khu vườn đẹp như thượng uyển, nguyên là của nàng công chúa Cecilie đã hàng trăm năm có lẻ.
Sẫm đen trên nền trời sũng sịu mùa thu, những chùm dẻ gai buông hồn vào gió.
Tự nhiên thấy lòng chùng lại, khi một sớm nào, đi qua sân nhà, da mặt đã se se trong hơi lạnh của mùa thu đến vội. Chợt nhận ra dẻ gai đã chín. Một mình. Chẳng đợi ai. Âm thầm trong nắng.
NỖI NHỚ
Nhãn:
Music and...
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung Hằng?
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
BẢN TIN CHIỀU
Nhãn:
Thơ
Bất chợt cơn mưa chiều nay
Chạy ồn ào đi vào thành phố
Những con đường oằn trong giông tố
Những tán ô đôi hoang hoải nụ cười.
MÙA LÁ RỤNG
Nhãn:
Nhặt
Cùng với "Mùa hè rớt", bài thơ "Mùa lá rụng" của Ônga Béc- gôn đã làm thành một cặp thi phẩm tuyệt vời về mùa thu nước Nga. Bài "Mùa lá rụng" diễn tả mùa thu ở Mátxcơva và bài "Mùa hè rớt" để nói về mùa thu ở Xanh Pêtécbua- hai thành phố đã gắn với biết bao ký niệm buồn vui của nữ thi sỹ.
EM Ở ĐÂU?
Nhãn:
Music and...
NGƯỜI YÊU CỦA CHÀNG
Nhãn:
Ngạo
Lẽ ra phải gọi là Người yêu cũ của chàng, phải, cũ, nhưng mình lại thích để như thế cho nó schock. Người yêu. Thế thôi.
Mà phải gọi là người yêu cũ đời chót cơ, chàng vốn có rất nhiều người yêu cũ mà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

























Xuân biêng biếc tầm xuân vừa ngỏ nụ
Cuối vườn Xuân hoa Cát tường đã nhú
Những nõn xuân ngồn ngộn đứng chờ xuân.