LẤY CHỒNG LẦN ĐẦU


Bạn đã bao giờ lấy chồng chưa?

Câu hỏi thật khiêu khích. Tôi không có ý nói bạn ế hay không thể lấy được chồng, hoặc đơn giản là ... không muốn lấy chồng. Mọi chuyện đều có nguyên do. Bởi cô hàng xóm nhà tôi chiều nay chặn tôi lại giữa đường, và với vẻ hoan hỉ như bắt được tiền, cô thông báo cái tin động trời: 


- Em sắp lấy chồng, chị ạ!


Mặt cô hồng lên, mắt long lanh. Cái áo len đỏ choét và mái tóc loe ngoe nhuộm quá tay màu râu ngô gặp bão lóe lên trong nắng chiều. Ngay lập tức tôi mã hóa cái thông tin ấy, nó chính là thông điệp của thứ tình muộn: Lấy chồng!


Lấy chồng, chuyện quá ư bình thường, ai chả phải lấy, lấy ai chả được? Thế mà với cô, chuyện ấy lại chẳng hề đơn giản.

Cô không đẹp, tất nhiên. Vì nếu đẹp, cô không muốn lấy cũng khối thằng muốn lấy cô, chạy trời sao khỏi nắng? 
Cô sang Nga lao động xuất khẩu, dan díu với anh cùng quê. Chung tiền, chung con. Nhưng đến khi chia tiền thì mạnh ai người ấy kéo. Kết quả, là cô kéo được nhiều hơn, và cũng kéo luôn đứa con ngoài giá thú về phía mình.
Cô quay lộn sang Đức vì ở quê nhà khó sống. Trở thành người nhập cư trái phép, cô quyết tâm bằng được kiếm cho mình một tấm thẻ cư trú mà không gì tiện hơn, an toàn hơn là kiếm cho mình một tấm chồng. Nhất cử lưỡng tiện.

PHÒNG TRANH




Mỗi khi có một họa sĩ hăm hở mang tranh đến dự triển lãm, tôi thường có những cảm xúc rất trái ngược. Với một khoản tiền không nhỏ cho một căn phòng khoảng bốn chục mét vuông, họ hồi hộp và trịnh trọng đưa tác phẩm của mình trình diễn với công chúng. Những đứa con tinh thần được bôi đắp bằng cọ và toan, bằng đam mê và đôi khi cả nhọc nhằn cơm áo. Trải qua nhiều đợt Venissage, tôi thấy tất cả bọn họ đều giống nhau một điều: Hớn hở, hồi hộp lúc ban đầu. Căng thẳng lúc trung cuộc và tiu nguỷu lúc bế mạc. Một kết quả gần như biết trước: Tranh hầu như không bán được!

Họa sĩ dường như bao giờ cũng đông hơn người mua tranh. Khách hàng thì rất nhiều. Họ thường vào quán nhà tôi, ngắm hoa, mua hoa, hoặc đơn giản là vào Galerie để ...ngắm tranh. Ngắm, chứ không mua!

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI KÉO THUYỀN TRÊN SÔNG VOLGA




Sẽ rất không công bằng nếu nói rằng tôi không thích hội họa, dù cho đến bây giờ, hội họa vẫn cứ ...là một phần cuộc sống của tôi.
Tôi thích một căn nhà không quá sang trọng, nhưng trên tường nhất định phải có những bức tranh. Và nếu có thể được, sẽ là "Mùa thu vàng" của Levitan, và một bức tranh đối nghịch "Những người kéo thuyền trên sông Volga".

Tôi đã từng có một căn nhà như thế, ngay ở trung tâm Hà nội. Triền đê hồng rực dàn Tigon nhà ai. Mỗi chiều đi qua đó, tôi lại ngẩn ngơ cho đến khi quyết định dứt về một ôm to tướng, treo đầy trên tường, nơi có bức "Mùa thu vàng" mà chị tôi mang về từ nước Nga.

PHỐ ỐM



Phố chiều nay nhúng vào cơn mưa hạ
Những bóng người xiêu vẹo gọi nhau về
Có cơn mưa bong bóng vỡ toang hè
Mưa ấm ức giận hờn trong lướt thướt.

Em đang ốm  nhìn mưa mà muốn khóc
Thà như mưa...lệ sẽ chảy thành dòng
Thà như người bỏ phố người quay lưng
Cho bong bóng nổi từng cơn trên phố.

Người có hay một mình trong cơn lũ
Gió quay cuồng lạnh lắm người ơi
Người ở đâu, có viên mãn nụ cười
Hay như phố, người dầm mưa đến ốm?

Buồn hay giận rồi mai kia sẽ hết
Như nắng mưa trả hết lại cho trời
Nhưng chiều nay phố ốm, phố nhớ người
Co ro rét trong màn trời sụp đổ.

Thym02/6/2013

CHIA TAY




Trên đời, có cuộc vui nào không tàn? Có cuộc hợp nào không tan? Điều đó vốn là quy luật của muôn đời, có ai tránh được đâu. Mà tránh đi đâu...

Vậy mà tôi lại luôn luôn sợ cái điều hiển nhiên ấy.

Em báo tin, em về đây, chị ạ. Cái thông báo ngắn ngủn ấy làm tôi chơi vơi mất mấy ngày. Những cơn sóng kỷ niệm kịp xô về và tôi lại thấy mình bắt đầu rưng rưng nhớ. Nhớ ngay cả khi người vẫn bên người, vì biết dù níu kéo bao nhiêu, cũng sẽ đến phút phải nói lời từ biệt.

Em vốn là cô giúp việc nhà tôi. Ở Việt nam, nghề giúp việc là một nghề dù có được xã hội cố tình nâng tầm đến đâu cũng là một nghề...thấp kém. Nhưng ở đây, nó  là một nghề rất khả dĩ cho những nhập cư trái phép. Lương tháng 500€, bao ăn ở, quần áo mặc cả ngày...(Hì), và được trọng vọng, thôi thì trọng vọng!

Hồi ấy tôi  khốn khổ vì không có giúp việc. Con cái, kinh doanh, nghề nghiệp...cứ mình mình xoay xở. May cuối cùng cơ duyên gặp được em, sau rất nhiều phiền toái với bao nhiêu người trước đó. Gọi là cơ duyên vì em còn là bạn của tôi, một người mà tôi có thể chia sẽ mọi vui buồn sâu kín. Tôi nhiều lúc cũng ngạc nhiên, em viết còn sai lỗi chính tả, nói ngọng như một người Hải Phòng chính hiệu, thế mà em rất hiểu tôi, và có khả năng xoa dịu nỗi buồn chỉ bằng những lời giản dị. Cám ơn những ngày chung sống cùng em. Đó là những ngày tôi vui nhất. Kẻ cô đơn đến tận cùng như tôi ngày ấy ríu rít tiếng cười...Thế mà, tôi đã từng chia tay với em đến hai lần. Lần đầu để em về nhà người, và lần này...Về với mẹ.

Cả chiều hai đứa lang thang, ôn vội những kỷ niệm trong vòng tay xiết, trong ngậm ngùi rơi vỡ của tháng ngày. Mới đó mà đã mười năm. 
Em tặng tôi lời khen: Sao chị không già đi nhỉ. Uh, không già, bởi đã bao giờ trẻ, dù cách đây 10 năm thì ta ít hơn bây giờ 10 tuổi. Đâu có gì khác nhau!

Tôi mua tặng em chai Coco Chanel. Hai chị em uống cà phê chiều, ngắm mưa buồn dăng kín trời Berlin. Chợt nghe lòng võng lặng lời chia tay đang nghiệt ngã nghiến trên dòng thời gian. Mới thế đã lại dềnh lên nỗi nhớ...

Chưa xa, đã nhớ..

Mà biết sẽ nhớ, sao còn tìm nhau....
 Thym 01/6/2013

HỞ BAO NHIÊU THÌ VỪA? YÊU BAO LÂU LÀ ĐỦ?



 Bạn đã bao giờ nghĩ, sự sexy không phải hoàn toàn  do hở hang mà có. Không phải hở càng nhiều thì càng sexy?

Ngày nay, các em hở quá nhiều. Hở ngực, đó là thứ dễ hở nhất, và...đẹp nhất.
Hở tất cả chỗ nào có thể. Hở để phô diễn sự sexy, theo quan niệm của các em, mà thật ra là theo quan niệm của người ...nhìn.

THÁNG 5



Tháng 5
Tình đã ngoan rồi
Chuông dâng một tiếng
gọi mời 
đón đưa

Tháng 5
khép lại hững hờ
Tháng 5
một lối sương mờ 
thiên thai

Tháng 5
Ngày ngắn, đêm dài
Ái ân suông với 
mơ hoài cố nhân...

Tháng 5
Nỗi nhớ chín mềm
Quán thời gian 
giữa 
hai miền 
đợi nhau...

Thymianka Thảo nguyên

30/5/2013

HẸN


Lạc chân vào bến hẹn
Một chiều với sang ngang
Tiếng cười vo giọt nhớ
 Dâng sóng ngàn năm chan.

Nắng chiều lên rực rỡ
Hình hài chút phong lưu
Hai đứa vừa đủ tuổi
Đổ tình vào bến yêu.

Vuốt dài cơn mê đợi
Run rảy vẽ thiên đàng
Lời cầu hôn bỏ ngỏ
Cuộc tình vừa sang trang...

Chiều 29/5/2013

MƯA NORDSEE


Con trai đi dã ngoại với lớp 5 ngày, Nordsee.

Ngày con đi, trời bắt đầu dăng mưa. Như mọi chuyến đi khác, trời xấu người ta ra biển. Trời đẹp sẽ nằm nhà để mơ về những ngày mưa biển vần vũ. Nhưng đó là khi ta đã già, khi trong lòng đã xếp lên từng nếp hồi tưởng chẳng bao giờ bạc màu thời gian...
Đó là bà già tôi, đêm hôm trước tiễn con đi đã bắt gặp mình mất ngủ. Dối lòng rằng mình còn có chó, có hai cô con gái, có những bông hoa hồng, có phòng tranh và có cả ông họa sĩ già để bận bịu tối ngày. Thế mà con chưa đi, đã nhớ... Khốn khổ kẻ đa cảm như tôi.

MƯA HOANG

Thương cơn mưa đi vắng
Lá ngủ nhàu trong chiều
Môi hồng phơi lối hẹn
Hồn buồn biết bao nhiêu...

Chập chờn trong giấc biếc
Mơ bàn tay yêu kiều
Cơn mưa vừa đổ bến
Ướt đôi bờ hoang liêu...

24/Mai/2013

NẮNG NGỦ QUÊN



Nắng hồng từ thủa biết nhau
Phôi pha từ thủa mộng vào giấc ngon
Xin đừng nắn lại vuông tròn
Đừng ngăn dòng chẩy, đừng mòn nhớ nhung...

Nắng nghiêng từ thủa có Mình
Tháng 5 dốc cạn ly tình một đêm
Rượu hồng bỏng một lần chan
Tình như nước mãi uống khan cũng tình...

Em đi, nắng hạ phơi mình
Chân son mở lối, lót tình bước êm
Em về, phố cổ rêu mềm
Đêm đêm thắp đỏ ngọn đèn trắng đêm...

Nắng hồng, phố cắt góc buồn
Cơn mơ ngái ngủ ru mòn lối xưa
Em ơi, nắng vẫn đang chờ
Tóc em sợi ngắn hững hờ bỏ quên...
23/Mai/2013

TÌM MỘT SỢI TÓC MAI...


Tóc em lúc nào cũng ngắn
Tình em chẳng mấy khi dài
Sông em một miền chảy mãi
Êm đềm như giọt hương phai.

Em là cơn mưa lớn
Rơi xuống khát khô một đời
Hoang mạc anh ngàn năm câm nín
Bỗng một lần được thoát xác, hoài thai..

Những ngọn rêu ủ mình trong cát bỏng
Đến một chiều đội nắng gió chui lên
Đón cơn mưa nằm trong bão tố
Rơi như điên về khô khát một miền.

Tóc em rồi mai sẽ ngắn
Vẫn khát khao tình sẽ thật dài
Ừ, ngã đời mỗi năm mỗi tuổi
Tìm mãi cho mình một sợi tóc mai...
Thym
23/Mai/2013

KHÔNG ĐỀ...


Ai làm cho nắng nhạt
Nhuộm màu má như mây
Ai làm môi bừng nở
Nụ cười như nắng đầy?

Ai làm cho hoa hé 
Xuân tươi rời rợi sang
Ai làm cho mắt lệ
Trên ngực căng mơ màng?

Ai đi, bồng bềnh nhớ
Ai về, run rẩy chờ
Ai làm cơn mưa hạ
Đổ xuống một bến mơ...?
23/5/2013

MAI

Tháng năm em áo lụa hồng
Câu thơ nhặt được bềnh bồng cõi mơ...

Một chiều chợ vãn, người thưa
Lều xiêu bóng lẻ đò xưa một mình...

Một chiều, bến cũ suông tình
Đò ngang quay mũi, nước duềnh sóng xô...
23/5/2013

CƠN MƯA



Mặt trời vừa lên đỉnh
Mây vờn xuống ngang chiều
Hồn đi, chân vấp núi
Ngẩng đầu, bồng bềnh phiêu.

Có cơn mưa rất ngắn
Ào ạt cuốn tôi theo
Tình như dòng sông nhỏ
Dâng bão giông một chiều.

Người đi, hờn cũng tạnh
Người về, sóng phiêu xô
Bạc lòng con nước lớn
Cuốn phăng theo bến bờ...

Nhặt mây ngồi xếp lại
Con chữ bỗng ơ hờ
Mặt trời lên đỉnh nhớ
Ướt dài một cơn mơ...
Thym
23/5/2013

NGỌT NGÀO HƠN NHỮNG TÀN PHAI...


Anh đào Nhật bản

Tháng 5 rót nắng vàng như mật lên thời gian, thả xuống trần gian một giọt tình ôm choàng không gian. Tôi yêu tháng 5 dù tôi sinh vào tháng giêng, vào cái ngày cả thế giới phải đón chào và bắn pháo hoa cho một thời khắc mới. 
Tháng 5, chưa quá chín nụ tình hoang dưới nắng hè rát bỏng vai trần. Tháng 5, đã qua giấc ngủ vùi mùa đông đói nắng. Tháng 5, khúc tình xuân dạt dào tình tự  cùng hoa cỏ. Và tháng 5, những loài hoa đẹp nhất trên thể gian ủ đẫm men tình để rồi buông tuồng khoe nhụy trong tháng cuối cùng của mùa xuân nơi xứ lạnh.


Lâu lắm, lâu lắm rồi, em nhỉ, tôi không đưa em ra ngoại thành. Em ốm, nằm trên giường ngắm mùa xuân trôi vội vàng chuyến cuối cùng qua cửa sổ. Nắng chưa gắt, hạ chưa thật về. Nhưng đã là tháng 5 rồi đó, em à. Mùa xuân không thể đợi nên đã một mình đâu đó trong một sân ga độc hành. Em tùng hỏi tôi, nếu được chọn lựa, muốn gặp em ở đâu, bên dòng sông thơm mùi huyền thoại, hay những thành phố của nơi em chưa từng đặt chân đến? Không, em à, lúc nào, người ốm cũng có quyền uy tối thượng và bây giờ, hãy theo tôi sẽ ra ngoại ô một chiều nắng nhạt. Để mang về cả một vườn hoa ngoài cửa sổ che nắng cho em.

I don't want to say goodbye to you!



Nhớ ngày còn ở Việt nam, trong một tiết học tiếng Nga, cô giáo gọi tôi lên bảng đặt câu với trạng từ "Từ biệt". Vâng, từ biệt, ngày đó tuổi áo trắng nào đâu biết mùi từ ly vốn mang màu xám xịt. Nhưng  tôi đã làm cả lớp trố mắt bởi một cụm từ cực lãng mạn:
С ним, я не могу сказать до свидания!
Thật ra, đó là tên một bộ phim tình cảm mà tôi đã xem trước đó...
Cô giáo tiếng Nga, rất trẻ, mới đi du học Nga Xô về, cứ tủm tỉm cười cô học trò cưng. Tôi được điểm 10 cho cuộc chia tay đầu đời, môn lý thuyết, mà không biết rằng, cho đến mãi sau này, tôi không thể được điểm trung bình cho phần thực hành môn học từ biệt bởi đơn giản là, tôi không thể nói đươc lời chia tay.

Lời từ biệt, có thật là khó nói, mà sao tôi không thể thốt ra lời....

NHƯ ĐỌT TÌNH PHAI

MSC
Tôi dừng lại trước một quầy bán măng tây. Cái quầy gỗ xinh xắn dựng lên vào dịp xuân hè để người ta bán nông sản thời vụ như măng tây, anh đào và dâu đất. Anh đào bây giờ còn chưa đậu quả, dâu đất chưa đến mùa, nhưng măng tây đã nõn nà những đọt mầm trắng rời rợi ngời lên đón đợi. Nụ cười thôn dã của cô bé bán hàng khiến tôi, kẻ hoài niệm vụng về không biết lãng quên cứ bần thần mãi trước quầy măng. Nói gì với nụ cười thân thiện, nói gì với những đọt mầm đang xô dạt lòng tôi những dày vò chợt xuôi về bến nhớ....

MƯA





Hình như sắp hết đêm rồi
Hình như có tiếng mưa đòi, hình như...

Mưa ơi, nơi ấy tạnh chưa
Làm sao chia hết cho vừa khát khô...

Đêm đêm cong một nhánh chờ
Không mưa cỏ ngậm sương mờ ngóng mưa...

Cơn mưa chia mãi không vừa
Nơi mưa xối đất, nơi thừa nắng chan

Làm sao níu được mây vàng
Làm cơn mưa ướt trần gian, một lần....
Thym
15/Mai/ 2013 

MƯA CẦU VỒNG



Cơn mưa ấy qua rồi

Sao vẫn quay trở lại
Mỗi khi mưa chiều rơi
Lòng lại buồn tê tái...

Có cơn mưa rơi mãi
Rơi rất lâu trong đời
Mỗi khi mưa chợt tạnh
Lại mang hồn ra phơi.

Lòng tôi thường chơi vơi
Mỗi khi mùa mưa tới
Mưa có khi nguôi rồi
Nỗi buồn còn ở lại. 

Có cơn mưa trong đời
Chẳng bao giờ tạnh nổi
Có nỗi nhớ trong tôi
Chẳng bao giờ có tuổi.

Chiều nay cơn mưa tới
Chập chờn trong nhớ quên
Người xưa vừa chìm khuất
Cầu vồng treo bóng đêm...

14/Mai/2012
Thym

TÌM LẠI CƠN MƯA

Cho một cơn mưa không trở lại

Cơn mưa ấy bỗng về trong bão hạ
Mưa nghìn trùng.... Ào ạt mắt môi ngời
Người nghiêng vai một tối xuống bên đời
Vòng tay ấm vùng lưng em bớt lạnh.*

Người ở lại cơn mưa vừa dốc cạn
Trút nghìn năm cho một trận cuồng phong
Vũng hoan lạc bóng tối vỡ toang
Đêm rách toạc mắt lệ loang thổn thức.

Mưa một lần tưới thâm mềm đẫm ướt
Mưa trăm năm một thủa vẫn xa vời
Mưa  trút  hờn mưa vò nát đơn côi
Mưa trôi hết vũng hoang buồn cô quạnh.

NỖI NIỀM GIAI MẠNG P1,2



(Tự thuật của một người đàn ông lên mạng tìm bạn tình)

 
Mấy chú à, anh là người đàn ông cô đơn. Không phải cô đơn trên mạng, vì trên mạng, chả còn ai cô đơn.

GIẤC MỘNG ĐÊM HÈ.....



Đến Berlin theo tua du lịch, người ta sẽ đưa bạn đi thăm những di tích lịch sử nổi tiếng: Tháp truyền hình, niềm tự hào của Đông Đức cũ.

ĐỜI SÔNG




dòng sông mùa xuân
hoa trắng bướm vàng cỏ biếc
mà sao lòng em thao thiết
thương ôi những bông hoa tuyết 
tan về đâu....

NGANG NHƯ CUA



Ngày xưa, mỗi lần chúng tôi bướng bỉnh, mẹ lại thở dài, giận thân: - Bao nhiêu tên hay không đặt. Toàn đặt con vần ương, giờ khó bảo thế.!
Ương, là ương ngạnh. Đó là Hương, (bà chị gái). Phương, (cô em gái)... Không phải tên mình. Tôi hí hửng:
-Trừ con hả mẹ. Con không ương, mẹ nhỉ.
Mẹ kêu còn thảm hơn:
- Lại còn không, mày không ương nhưng mà ang, ngang ấy. Ngang như cua!
Ngang như cua, mà cua đực cơ. Chả biết như thế có gì hay ho, nhưng chỉ biết, hình như mình cũng có...ngang thật.

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG




Chúc đàn ông trên thế giới, đặc biệt là đàn ông nói tiếng Việt, trong ngày đàn ông hôm nay, một lời chúc duy nhất:
HẠNH PHÚC!



NGƯỜI ĐÀN BÀ OẢI HƯƠNG


Hôm nay, Lavender đã nở trong cái chậu bằng tôn màu tím trên bệ cửa sổ. Nắng tháng năm trườn trên những ngón tay thơm mùi oải hương. Không gian ngào ngạt. Những con ong bay vò vò tìm mật, đôi cánh bướm hiếm hoi chở nắng đầu mùa về đậu trên ngọn tím đẫm hương. "Nếu chết, tôi sẽ biến thành Hummel(*), chỉ chuyên đi hút mật của một loài hoa. Đó là Lavender".

Giờ thì tôi đã bán đi ngôi nhà và mảnh vườn ở ngoại ô. Ngôi nhà có những bức tranh Lavender, mảnh vườn có bụi phúc bồn tử sẫm nâu khi chín, tử đinh hương cũng tim tím , và những lối đi nở đầy oải hương.

LÀ CON TRAI


Tặng Cua em yêu của mẹ.

Trưa nay con gọi điện cho mẹ: 
"Con không về ăn cơm nhé, con đi đá bóng với Merz." 
Thế là mẹ cuống lên, lo con bụng đói còn đi đá bóng.  Nhưng con dõng dạc bảo: "Con tự biết con có đói hay không. Con đã lớn rồi. Mama quên hôm nay là sinh nhật con à?"
Uh, quên được sao, mẹ đếm từng ngày mà... Nhưng ngày này nó đến, lại thấy sao mà quá nhanh...

BÌNH YÊN




Tôi ra ga lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt...

 
Những câu thơ của Bergon tự nhiên cứ vang lên trong đầu, một buổi sớm chớm hạ, trời mưa ẩm ướt, sương mù dùng dằng trên sân ga và những gương mặt người nhòe trong mưa...


Tôi không ra ga một mình, nhưng một mình làm một chuyến tầu tốc hành ngược về quá khứ, để tìm về tương lai - những dấu chấm than đau đáu cuối cuộc hành trình đã được mã hóa bởi hai từ "số phận".

Không có gì để ngắm hai bên đường, cảnh vật chơ vơ buồn lúc giao mùa. Tuyết đã không còn kiên nhẫn dưới ánh nắng mặt trời tháng 4, mà mùa xuân còn ơ thờ đâu đó rong chơi...

THƯƠNG MỘT NGƯỜI...




Đã bao giờ bạn thật lòng thương ai đó, thương một người.....

Tôi không nói về tình thương gia đình, cái đó nó vốn nằm trong huyết quản một người bình thường. Ai chả có tình thương ấy. Nhưng thương một người mà người ấy, vốn trước đó chỉ là người dưng...


Thương nụ cười và mái tóc buông lơi....


Có lẽ nào tình thương chỉ bắt đầu bằng một điều đơn giản thế. Một nụ cười, một mái tóc.... Hay thương ở đây là thích, là yêu... như cách nói của người Nam? Một người bạn từng cắt nghĩa: Trong Nam không có từ yêu, em nhé. Nên thương cũng là yêu, bởi trong tình yêu có cả tình thương rồi....

BÀN VỀ ĐÀO HOA (P2)


"Có phải "đào hoa" là từ dành cho đàn ông, còn đàn bà gọi là "hồng loan" ?" Câu hỏi của Chuồn Chuồn Ớt.
"Có phải Hồng loan và Đào hoa là hai tên gọi khác nhau của một ngôi sao, cùng chỉ sự phong lưu, hoa nguyệt?" Câu hỏi của một người bạn cũ.

SÂN GA



Ta treo mãi nỗi buồn đã cũ
Trên nhánh cây định mệnh thờ ơ
Bao nghiệt ngã thành bão đời nghiêng ngả
Chưa làm cây từng bật gốc bao giờ.

MẦM




Gieo vãi trên nền đất nâu sồng
Những hạt mầm là hoa của đất
BIO không  cần bón chăm hóa chất
Người ta vẫn nâng niu những cọng rau mầm.

RALPH


Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại...


Thiên đường rộng trăm năm đi chưa tới
Nửa cuộc đời Cupid đến thăm Người
Tro hoa hồng thơm làn môi vời vợi
Tình yêu mang theo số phận rạch ròi.

NR.1 & DUY NHẤT



Em, có bao giờ lắng lòng trong cõi tịch mịch của dòng đời, em tự hỏi mình, em đã được mất những gì? 

BÀN VỀ ĐÀO HOA (P1)


Thằng ấy, (con ấy) nó đào hoa lắm!  

Chúng ta vẫn thường nghe nôm na thiên hạ người ta nói vậy. Đào hoa, dưới con mắt các cụ ngày xưa, hiển nhiên mặc định là sự trăng hoa, ong bướm. Nó báo trước một đường tình ái nhộn nhịp và người được mang danh "đào hoa" dù muốn hay không, chắc chắn nổi trội trong quần thể sống quanh mình.

CHIẾC GIẦY SON

(Ảnh lấy bên nhà K)

Hôm qua con nghịch hồ bơi
Sểnh chân mảnh vỡ cứa nơi chân rồi
Giầy con một chiếc tụt rơi
Chiếc kia nhuộm đỏ quá trời máu loang

XA RỒI, PHỐ.....


Phố giận gì em mà chiều căng mắt lá
Đỏ mắt chờ sau ló rạng vầng đông
Phố chưa chồng, phố nhớ em không
Để lỗi hẹn ngóng trông nhau tồi tội...

MƯA ĐẦU MÙA


Quất xuống đất nâu dòng thời gian khô cong như ngọn gió
Vãi xuống khát khô những chùm mưa no căng nỗi nh

SEX




Một hôm nào đó, đi làm về, mắt nhắm mắt mở, bật Laptop mà quên mở Unikey tiếng Việt, bạn sẽ gõ lên màn hình một từ... Sex. Thật ra là từ S, tôi S, anh Sẽ... Và cái chữ Sex ấy khiến bạn bật cười. Nghĩ về nó một các vô hại nhưng nghiêm túc. Nghiêm túc một cách vô hại.

VUỘT MẤT EM



Vuột mất em bởi vì ta lãng mạn?
Ta tham lam? Ta giả dối? Gạt lường?
Ta ôm đồm nhiều oán hận, xót thương
Tim ta chứa quá nhiều ngăn quỷ ám!


CON ĐƯỜNG HOA GẤM



Hoa gấm trải đầy lối em đi
Êm êm Hoa thắm, Cỏ xanh rì
Say quá Hoa -Tình lơi lả gió
Thương thầm thi sĩ hóa cuồng si .

ĐÊM TRẮNG





Đốt hết, đem buồn vào khói say
Mình anh lạc phách ở nơi này
Tre xanh gai góc đời khinh bạc
Chữ TÌNH vun mãi vẫn trắng tay .

HƯƠNG TÌNH MUỘN




Hãy nghe bản nhạc này trước hết.
Rồi sẽ đọc thơ, nghe bạn!



Nếu sớm hơn chút nữa
Biết đâu mình gặp nhau
Biết đâu Tình sẽ kết
Biết đâu sẽ duyên đầu 

MƯA THÁNG 4



Đường đến trường ta nhận được thư em
Đang khấp khởi bỗng ào mưa bất chợt
Một thoáng mấy buồn trong đôi mắt đen
Cũng là cớ cho mưa rơi đột ngột.

XOÃI CÁNH




Sáng nay
Trên phtôi
Chú chim smàu nâu
Ngã nhào
trên nền tuyết trắng.

HỜN



Đã sang tháng tư
Vui treo ngọn gió
Buồn chùng như lá
Choàng xuống hiên nhà

MỘT MAI EM ĐI


Tôi quen em, một mảnh hn là lạ lang thang trên trốn trần gian. đời có bao nhiêu tình cờ làm nên số phận, ai nào biết ai nào hay. Nhưng cái sự làm quen của chúng tôi nó là một ...tất yếu. Bởi cuối cùng trên đường đời náo nhiệt, chúng tôi không thể không nhận ra nhau.

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang