Tặng những người đang sống nơi không có mùa thu.
"Bên đó trời đã bắt đầu lạnh chưa? Bên này Sài Gòn mà hôm nay lạnh như chớm đông miền bắc, bọn trẻ con đi ngủ phải đắp chăn."
Bên này trời đang hửng sau những ngày mưa lướt thướt. Mưa thu bao giờ cũng buồn, bởi mưa vốn dĩ đã chẳng bao giờ vui. Lại còn vàng lá, gió run, trời ẩm mốc, và lòng người co lại sau những ngày bừng nở dưới nắng tươi.
Nơi ấy, chẳng bao giờ có mùa đông. Nhưng mình không biết rằng, Sài gòn còn có những ngày trở lạnh, để người ta se mình trong nỗi nhớ, mỏng như sương, nhẹ như lá, mơ hồ thả xuống điều gì như thể có tên gọi là mùa thu...
"Mình nhớ thu Hà nội. Mà thật ra lúc nào cũng nhớ....
Nhớ nhất là con gái Hà nội. Có lẽ vì từ khi biết yêu chỉ yêu con gái Bắc."
Con gái Bắc... Nguyễn Tất Nhiên từng chua chát:
"Rất điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền"
Còn hắn, hắn lại dùng mỹ từ "lãng mạn" để nói về họ.
Với nửa vĩ tuyến bên kia, hắn không ngần ngại gán cho một tính trạng từ hết sức lạ tai: Mỏng!
"Mỏng da, mỏng hơi thở, mỏng ánh mắt, mỏng nụ cười...
Chắc bởi họ không có mùa đông. Cả đời chỉ biết có nở ra. Không có mùa lạnh để co lại! "
Mình phì cười. Đã rất lâu rồi mới lại được nghe những điều ngộ nghĩnh như một chân lý từ ngôn từ của một gã không phải là nhà ngôn ngữ. Mà chân lý, sở dĩ nó đúng là bởi vì nó vốn luôn...sai!
Hắn làm gì, mình chẳng biết. Hắn sống ra sao, mình chẳng hay. Hắn ở chỗ nào, mình chẳng hỏi. Chỉ biết, nơi hắn bây giờ, không bao giờ có mùa đông.
Nên rốt cuộc, nỗi nhớ nào cuối cùng cũng đưa ta về bên cái lướt thướt của những ngày se lạnh.
Để còn có những ngày, bất chợt thu, Sài gòn.
Một Sài gòn đâu chỉ toàn ngày nắng và những cơn mưa chỉ biết cuốn trôi...
Kathy, 22092013
Một ngày thu, từ Berlin