ĐIỀU KỲ DIỆU




Chúng tôi sẽ nhớ mãi buổi Venissage ấy.... Berlin, mùa thu đã vào sâu với cái lạnh dưới 10 độ C. Cửa hàng hoa sực nức hoa tươi và ấm áp hẳn lên bởi những tà áo dập dìu của các nàng. Những ly vang sóng sánh, những nụ cười ăm ắp vô tư sau một ngày bận rộn...

Thứ 7, đất nước này được nghỉ nhưng chúng tôi không hề được nghỉ. Những doanh nghiệp nho nhỏ kết thúc một ngày cống hiến mệt mỏi cho nền kinh tế đang suy thoái, tranh thủ đến dự lễ ra mắt triển lãm tranh của nữ họa sĩ Schweiger. Trừ khách mời người Đức của họa sĩ, còn lại, chúng tôi áp đảo tình thế bởi những nhan sắc đang vào mùa chín ...tới.

L. tóc ngắn như con trai, nụ cười tỏa sáng trên làn da mịn. Với chiều cao lý tưởng, nàng làm chúng tôi phải thèm muốn bởi cái sức sống ngồn ngộn cùng giọng nói trong vắt như chuông.

H. ngược lại, bé nhỏ trong tấm váy trắng- mầu sắc nàng rất ưa dùng, bởi trông nàng giống một thiên thần. Thật vậy, da mặt nàng trắng như sứ mịn, một làn da hiếm có ở người hay thức đêm vì... mê hát. Còn nữa, đôi mắt ngơ ngác to tròn đủ để hớp hồn ngay cả những gã đàn ông bặm trợn nhất...

HL cũng xếp lại những âu lo để ùa theo chúng bạn. Nàng điềm đạm, giấu mình hơn nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi...

H thì rõ ra người chị cả. Chị xăm xắn bầy biện, tỉa tót từng đĩa bánh tự tay chị mang đến, tới cái ly, cái thìa... Hôm nay, chị đặc biệt xinh đẹp, quyến rũ. Chúng tôi rỉ tai nhau, nhất định phải tìm ra nguyên cớ gì khiến chị đẹp lên một cách kỳ diệu. Điều gì khiến một phụ nữ độc thân trở nên long lanh, nếu không phải là... thần ái tình đã tiếm ngôi?

HH, rực rỡ trong tấm áo vàng, ồn ào vô tư ùa vào như cơn lốc. Đến rồi đi cũng như bão, để rồi tiếc ngẩn ngơ những tấm hình ít ỏi... Lần sau nhé, nàng hẹn cho đỡ cơn nghiền... ảnh.

MP, cô nhà báo trẻ nhất hồn nhiên ríu rít bên đám người già chưa chịu lên lão. NA cắm cúi quay phim, chụp ảnh, tác nghiệp như một tay phóng viên thực thụ có nghề. Để rồi tối đến, fb chẳng biết vào, ảnh chẳng biết gửi. Để chúng tôi cứ đợi mỏi mòn những tấm ảnh của một người đàn bà thông minh siêu quần mà... dốt đặc vi tính.

Gã H đến sớm nhất, hơn cả gia chủ. Cắm cúi dán lại sàn nhà, như bản tính lam làm cặm cụi đáng yêu vốn dĩ.

Lão Cú lại xăm xăm cái máy ảnh, ngây người ngắm đàn bướm ríu ran, ngẩn ngơ xuất khẩu thành vần: "Ở đâu ra lắm người đẹp đến thế này mà mình không được gặp nhỉ?".  Không những chúng tôi, mà tất cả đám nam nhân đang có mặt cùng cười phá lên ròn rã. Chuyện, toàn thứ quý hiếm, chứ lão tưởng hàng tồn kho phế phẩm đó hẳn?

Mặc kệ khách Tây trầm ngâm nhấp vang ngắm tranh thưởng thức từng bút pháp bố cục, chúng tôi ùa vào bếp. Nồi súp gà nóng hổi vừa thổi vừa ăn. Xôi sắn bở tơi...Trẻ con dúi vào màn hình vi tính chơi game như vẫn, vừa ăn, vừa hò hét cười nói từng chập...

Nàng đến sau cùng, mang vào phong tranh một vẻ sâu lắng đượm buồn khiến tôi như mọi khi, ngắm mãi không chán. Hôm nay, nàng quàng một chiếc khăn mầu trời ửng sáng trên nền đen của bộ trang phục. Trông nàng thật khả ái với những lọn tóc xoăn xõa trên vai, nụ cười dịu dàng tươi tắn nhưng mỏng, nhẹ như gió thổi qua....

Tôi ngắm nàng như thế, nhan sắc mỏng, nhẹ và đượm buồn xa vắng. Trên chiếc ghế dựa, dáng ngồi của nàng như một người mẫu làm lu mờ cả những bức họa trên tường.

- Em cứ ngồi yên đấy nhé! Để chị chụp ngay cái dáng này!- Tôi kêu lên, chộp vội cái pho tượng bằng xương bằng thịt vào khuôn hình. Đến cả chục kiểu vẫn chưa ưng...

Có lẽ chưa bao giờ tôi bi cuốn hút bởi một nhan sắc đến nỗi loay hoay chụp cho được chỉ một tư thế. Phải, nàng đẹp hơn nhiều... Liêu trai, diễm lệ, hay thần giao cách cảm? Tôi nào đâu biết... Giây phút ấy, tấm hình ấy, kỷ niệm ấy... đã là một dấu ấn đẹp đẽ nhất cho chúng tôi, bạn bè, những người yêu quý nàng.


Cho nàng...

Lâu lắm mới lại có một lần vui đến thế. Chúng tôi bàn cho kỳ Venissage tới, cho lễ Noen cùng nhau trong phòng tranh...

Vâng, nhưng...!!!


Chỉ ba hôm sau cái ngày tuyệt vời đó, nàng đã phải nhập viện vì một điều ngỡ như trò đùa của tạo hóa.

Vân ơi, sao lại thế này?
Ông Trời ơi, sao lại bất công đến thế?

Vân ơi, nếu có thể cầu nguyện, thì chúng ta đang cầu nguyện đây.
Nhất định, chúng ta đang cầu nguyện. Không phải chỉ cho em, mà cho tất cả chúng ta, những người không đủ sức chịu nỗi đau rời xa....

Chúng ta đang cầu nguyện. Cuộc đời đẹp quá em ơi, còn bao nhiêu việc cần làm, còn bao dự định dở dang. Còn những đứa con, chúng cần biết bao vòng tay người mẹ.

Còn những đợt triển lãm tranh, những chuyến du ngoạn, bọn chị sẽ thế nào nếu vắng em?

Chúng ta cầu nguyện, cho những người đang yêu nhau sẽ bên nhau mãi mãi. Và những người chưa bao giờ thực sự sống, hãy sống thật bởi chúng ta còn may mắn được yêu thương.

Điều kỳ diệu nhất của cuộc sống không phải là chúng ta chờ đợi cái điều kỳ diệu ấy nó đến như thế nào.

Mà là, chúng ta đang sống như thế nào. 

23112013

P/s: Khi tôi viết những dòng này, thì nàng đang bắt đầu bước vào đợt xạ trị đầu tiên. Để chiến đấu với căn bệnh ung thư phổi di căn giai đoạn cuối. Tế bào ung thư đã lan vào gan, chèn vào xương, cổ...
Chúng tôi, và tất cả những người có tâm nguyện, đang cầu nguyện cho em!

Khi bài viết này được đăng trên fb, dù tồn tại mười giờ đồng hồ, nó đã đạt tới một lượng truy cập và comments chóng mặt. Cả những người chưa một lần gặp em, cũng nhắn tin hỏi tôi về bệnh tình và tinh thần của em. Đó không chỉ là tình cảm, thâm tình dành cho riêng em. Mà cho tất cả những người đang may mắn mạnh khỏe...

Cố lên, Vân nhé. 

CHÂN DUNG NHÀ VĂN


Tặng T. và...

Thằng bạn ngày xưa, giờ là họa sĩ. 

Ngày trước, dân vẽ đói lắm. Hì hục bôi phết, mang tranh đi bán còn bị đồng nát nó chê tấm vải bẩn quá, mất công đem giặt mới dùng được. Nhưng rồi, nó đã có tranh bán, đã xây được nhà...

Về phép, hẹn mình gặp nhau đi, nó rủ ra quán bia. Cái thằng, bao năm qua vẫn không học được thói galant . Hẹn mới chả hò...Thế mà cũng có đứa rước, rõ... bạc phước.

SCORPIO


Nhân ngày sinh nhật, thay hoa và lời chúc

Một lần, có người chỉ cho tôi căn nhà của gã. Âm u, trầm mặc như nước hồ thu. Một Mái Lương Đình cổ kính. Tôi phát hoảng vì thứ ngôn ngữ trong đó. Nó cổ xưa đến độ kẻ nhát gan như tôi bỏ chạy cho rõ nhanh. Mái Lương Đình hình như không hợp phong thủy, nên sớm muộn đã bị phá đi.


Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão.... **** Căn nhà này cũng vẫn u trầm, cô tịch như tính cách của chủ nhân. Nhưng những đồ đạc mà hắn xếp đặt quả là thứ chọn lựa kỹ càng của một tay chơi khó tính. Mạn chắt lọc đến cùng kiệt, thơ liêu trai dứt thịt xé da. Âm nhạc rên xiết mà sang trọng. Dịch thuật cũng được tỉa tót nắn nót đến hoàn mỹ. Ngay cả Thu cũng thành một góc riêng trong lòng thứ lữ. Hắn nhẩn nha, không vội vàng, như người nhấm nháp chung rượu đời, thi thoảng mới đưa lên một viên ngọc đã được mài dũa hết sức công phu.
Chả thế mà có lần, một người bạn, một gã du ca đã nói với tôi về hắn: KD giống như một người thợ kim hoàn.

VÌ SAO TÔI KHÔNG THỂ TRỞ THÀNH NHÀ VĂN?

(Tặng cậu)

Tôi không nhớ tôi bắt đầu viết văn khi nào. Nhưng sớm nhất nhẽ cũng từ năm học lớp 3, lúc cô giáo ra đề làm văn tả bà nội. Tôi nhớ rõ thế vì nhà tôi không có bà nội, chỉ có bà ngoại. Mà nội hay ngoại là hai điều khác hẳn nhau, dù bà nào cũng là bà. Tôi rất lúng túng với điều này nên đã nhờ ông cậu tư vấn.

Cậu tôi, lúc đó đang học lớp 7, vẫn mặc chung quần đùi với cháu, kẻ cả bảo:

- Mày cứ tả y như bà mình, nhưng thay chữ ngoại bằng nội là xong. Ngu thế mà cũng đòi.

Tôi chả đòi gì sất. Nhưng sau lần đó, tôi hiểu là sự gian dối là hoàn toàn có thể và tối cần thiết khi ta muốn làm một bài văn. Bài văn được điểm 7, cô giáo phê tả sinh động. Cô hoàn toàn không biết bà ngoại áo dài tân thời đã được chuyển hộ khẩu về quê chít khăn áo tứ thân. Tôi lấy làm áy náy vì tiết học đạo đức vẫn ra rả gào: Thật thà dũng cảm.

- Mày không thấy người ta lừa dối đủ thứ hả cháu, mà có đứa nào ăn năn mẹ gì đâu. Nhét xương xuống hố, đổi lợn lấy người, dối trên lừa dưới. Súc vật biến thành người được thì ngoại biến thành nội là cái đinh!

Rồi cậu cập nhật:

- Làm văn phải biết phăng te di (fantaisie) đi cháu ạ. Nó mới sinh động và sáng tạo. Mày thấy cậu đây, cậu chả biết nói dối bao giờ, nên văn cậu mày chỉ cỡ trung bình là hỉ hả lắm. Mày có khiếu, mới mô đi phê (modify) có tý đã ngon lành. Cố lên, cứ đà này mày sắp thành nhà văn!

NGỠ



Mưa về giữa buổi đang trưa
Giọt vênh phố cũ, giọt thừa gác xiêu
Gối lên mưa.
Ướt...

Giấc tiêu diêu
Tỉnh ra mới ngỡ 
Mưa...

Chiều 
Đã khô...

Thym14112013

BỖNG.......

Bỗng nhiên 
Đổ trận mưa buồn
Mây
Chênh vênh phố,
Gió 

Luồn giấc thu

Bỗng nhiên ta 
Ngấu hư vô

Trời
Tan tác lá

Em 
vờ vĩnh ngoan...

11112013

HỠI ƠI!



Bây giờ thu hết vàng chưa
Mà hong mãi nắng song thưa vắng người
Bây giờ đông đã chớm rồi
Đôi chim tránh rét đậu ngoài mái hiên...

Em vừa tô lại phấn hương
Mượn chì thắm lại đôi đường mày cong
Ngọn đèn cháy đỏ hết lòng
Mà đông vẫn ở trong phòng.

Hỡi ơi...
Thym
08112013

CHỜ.....




Chờ thu chín lịm trăng rằm
Chờ đông rụng phím tơ thầm nửa khuya
Chờ người...
Mù đã ra mưa
Nghiêng vai trút hết lá vừa rơi nghiêng...

Thym
05112013


BÃO KHAN



Bữa em đi
Trời đột nhiên ngắt bão
Ngả ngiêng cây
Mưa nuốt tạnh vào trong
Mây xô mãi
Về một phương tím ngắt
Gió cuồng xoay
Bầm dập lối đi quen
Ta chợt thấy
Mắt sầu dâng bóng nước
Mà hay đâu
Cơn bão chỉ khan lòng...

Ka
04112013

NGỒI RÌNH VÀ CHỈ TRÍCH, VĂN HÓA CỦA CHÚNG TA!

"Văn hóa Tây thiên về khuyến khích còn văn hóa Việt thiên về chỉ trích".



Cô bạn tôi có cửa hàng bán hoa tươi. Nghề của cô thật thích, ít nhất cũng được ngắm hoa, tiếp xúc với toàn khách hàng tử tế, tôi bảo vậy. Hoa mà lị. Chẳng có ai vác cái mặt như khỉ ăn trầu thuốc đi mua hoa, ngay cả nếu đó là hoa tang. Nghề của bà là nhất, tôi bảo bạn.

Tôi qua cửa hàng nó chơi, vừa ngửi hoa, vừa hóng hớt tý cho qua ngày buồn sướt mướt của mùa thu. Gặp đúng lúc nó đông khách, tôi trổ tài tiếp khách hộ. 

Khách hàng là áo xanh còn rất trẻ, dắt theo một đứa bé lẫm chẫm biết đi.
- Cô mua gì, tôi có thể giúp được không?
- Con gái tôi muốn mua hoa tặng bố nó nhân ngay sinh nhật. - Áo xanh trình bầy, tay chỉ vào đứa trẻ đi còn chưa vững.
Vị khách tý hon chắc đã quen với màn mua hoa này rồi, nó chỉ tay vào bó hoa đỏ chót lòe loẹt trên quầy, mồm bập bẹ: Hoa, hoa.
- Lisa, bó hoa này to quá. Hay là mình lấy bó này? Mẹ nó chỉ tay vào bó hoa bên cạnh. Bó hoa rất đẹp, màu không sặc sỡ bằng, bù lại, giá rất phải chăng. Áo xanh tỏ ra rất sành về hoa.

XIN BÀN TAY NẮM LẤY BÀN TAY....


Bàn tay. Đã bao lần nâng niu bàn tay mình, ngắm những ngón thuôn dài, những móng hình hạnh nhân hồng hồng ngoan ngoãn, những đường vân ve vuốt trên lớp da mịn màng...

Thời gian để lại dấu ấn tàn phá ghê gớm nhất trên bàn tay. Những lớp da xác khô thiếu sáng, những hạt đồi mồi thấp thoáng như một nỗi đau rơi. Có đấy, mà xa đấy. Mơ hồ như một người tình bạc bẽo. Khi cần, người chẳng đến. Khi đi, người cũng tặng lại muôn ký ức nhói đau...

MƯỜI PHÚT VỚI ĐẠO DIỄN DRISS

 Người đàn ông lãng tử trầm lặng vào lúc mới vừa chập tối, đích thị là người đàn ông cô đơn.

Tặng Driss, Y, NA và nhóm làm phim.

Thật ra trước khi chính thức làm việc với D. thì tôi đã gặp hắn.

Hôm ra mắt buổi chiếu phim, tôi đến rất đúng giờ do thói quen. Vọt qua Kneipe, thấy hắn đã đứng đợi ở cửa, trông như hòn vọng ...khách, mặt mũi cực kỳ ngóng trông và nháo nhác. Thấy bóng tôi, hắn thả với theo một nụ cười. Chả phải tôi quan trọng hay hắn mê mẩn gì tôi, chả qua là hắn chưa quen với sự co giãn giờ giấc một cách vô tổ chức nhất thế giới của người Việt. 

Buổi ra mắt hôm đó, hắn cực dễ chịu. Mà nói chung, lúc nào hắn cũng dễ chịu. Mồm rộng ngoác, tóc điểm sương, nụ cười hào sảng của dân Spanien ấm áp và thân thiện. Không xức nước hoa. Jeans, puli xám, khăn quàng cũng xám. Chỉ có nụ cười làm xua tan giá lạnh của những ngày thu ảm đạm.

ROSTOCK, CUỐI CÙNG CHO MỘT MÙA DẺ GAI

Bạn đã được ăn xôi hạt dẻ chưa?
Đã uống cà phê G7 của gã Trung Nguyên trong cốc nhựa?




Thương tặng các bạn của tôi.
Đặc biệt tặng Rostock thân yêu cùng các bạn.

Bạn sẽ bảo, lạ gì ba cái thứ ấy mà khoe. Uh, đúng vậy, sao lại khoe. Nhưng mà tôi nhất định phải khoe. Cái giỏ đầy nhóc hạt dẻ thóc nằm trong bếp, đôi bốt cao cổ còn vướng chút lá rừng, vẫn nhắc tôi và các nàng một ngày đẫm hương rừng. Và nhất là hồn vẫn còn rưng rưng một ngày thu cuối cùng cho một mùa dẻ gai...

Ấy là khi bạn từ Rostock gửi lên cho một nắm hạt dẻ, mà tôi đã nghiến ngấu ăn nó trong Party tháng 10 của chị em. Hạt dẻ được nhặt trong rừng. Hình như nó vẫn còn ngậm trong đó cả bầu trời diệu vợi. Khi thu sắp đi, lòng chợt nhận ra mình đã thờ ơ với mùa thu mà không biết, mình đã yêu nó tự bao giờ... Yêu cái lướt thướt se buồn, yêu cái hiu hiu lạnh, như một tình yêu sắp qua đi bỗng thấy chói lòng sợ phút chia tay...

Thế là mình đi với nhau đến vùng có dẻ. Dù ngày mai, có bao nhiêu cái hẹn quan trọng chồng chất. Dù đêm nay còn thức quá khuya. Dù...

CỔ TÍCH VỤN



Tát cạn dòng
Vớt cát xây lầu mộng
Ngăn biển sâu
Thuyền trấu dạt chân cầu

Sông không sâu
Sao lòng con nước xiết
Biển không vơi
Cơn khát vẫn chưa nguôi.

Kiều ngày xưa
Mặn đắng giọt lệ đời
Đạm Tiên khóc
Dửng dưng màu cỏ héo
Trương Chi say
Uống mòn ly rượu ảo

Kiều trầm luân
Bạc lòng Kim vời vợi

Lông ngỗng bay
Mỵ Châu tình trao vội

Đến bao giờ
Nguôi khát, Mỵ Nương ơi...


26102013




DUNG NHAN





Chiều qua đã nhọ mặt người
Chân xiêu xiêu bước. Gót bồi hồi son...

Em đem phấn dát lên hồn
Ta đem châu báu chôn lên mộ người
Em rêu rao nửa hình hài
Ta dan díu với nụ cười xót xa

Em là em 
phận đàn bà
Ta là ta của bóng ma. Phận mình.

26102013

TRỄ TRÀNG....



Lại thu. Ướt hết lá non
Lại mưa. Võng những câu hờn trễ khuya

Bây giờ hoa đã hết mùa
Cánh chim đã rớt 
đông vừa chớm sang...

Vùi trong ân ái sẽ sàng
Giọt sương lăn giữa đôi hàng mi ngoan...

Thym
26102013

KỸ NĂNG CHỌN ....CHỒNG

Nghe tin nàng sẽ lấy chồng, tôi đấm mạnh tay xuống bàn. Nước mắt bỗng nhiên ứa ra...
Đàn bà, lại là đàn bà đẹp, sao vẫn đa đoan, lận đận, phải chăng nàng chưa biết cách chọn chồng?  Ngay cả lần này, nàng đã thật sự lựa chọn, hay lại để cho số phận chọn nàng?


TÔI ĐÃ GIÃ TỪ NGHỀ THÁM TỬ TƯ NHƯ THẾ NÀO?

Một nghề đặc sắc, phong lưu bậc nhất. Phưu lưu, hấp dẫn, đầy rẫy những hiểm nguy...
Nhưng cũng vô cùng bất nhẫn.
Sau khi bắn chết người vợ & cả con mèo Nora, ông ta đã tự thiêu.
Và đó là lúc tôi giã từ nghề thám tử sau 20 năm gắn bó.

Tặng H. Klaus 
von "Nữ nhiếp ảnh gia không...pin!"


(Còn tiếp)

VẾT THƯƠNG


Bạn đã bao giờ bị gai hồng đâm chưa?
Hoa hồng đẹp, hương hồng thơm. Nhưng gai hồng sắc lẹm. Mủ hồng thấm lâu. Tê buốt đến nhức sâu...
Chưa tin, xin hãy mua một đóa hồng, thật nhiều gai. Hãy để gai đâm thật sâu, hãy đưa nỗi đau đi trong mạch máu tuôn trào...




Ta từng ngăn dòng lại
Tát cạn nụ cười em
Ta đã nhốt mùa lại
Hút kiệt hương tóc mềm

Ta thấy mình chết gục
Trước cổng ngõ thiên đường
Tiếng cười em ngọc đổ
Lăn dài trên sóng thương

Ơn em làm gác ngục
Giam ta giữa vô thường
Tự do sâu lút cán
Ta đâm mình trọng thương

Uh, dù sao đi nữa
Trên tột đỉnh đọa đầy
Từng có loài thiên điểu
Lao vút vào bụi cây...

20102013
Ka

TRẮNG


Tôi thích màu trắng từ bao giờ, chẳng rõ. 
Hoa trắng. Áo trắng. Và cháo cũng là cháo... trắng.


Tôi thích những món ăn có nước, vì đỡ phải... nhai. Sự lười biếng lên đỉnh điểm ấy khiến răng có nguy cơ thoái hóa. Nhưng có một món vừa mềm, vừa có nước thì tôi lại ghét thâm tệ. Đó là cháo.

Cháo gà sang trọng. Cháo tim gan sành điệu. Cháo cá thanh cảnh vẽ vời. Cháo lòng bỗ bã. Cháo thị nở nhà quê. Cháo lưỡi miễn phí khó kiếm. Cháo điện thoại ninh càng nhừ càng nghiện. Cháo hành ăn một lần tởn đến già... Bao nhiêu món ăn bấy nhiêu loại cháo, mặc lòng, cháo nào tôi cũng sợ, cũng ghét. Vì nó đã có nước lại... không cần nhai!

Nhưng tôi lại thích cháo trắng.

Cháo trắng, vì nó màu trắng, đơn giản vậy thôi. Hay còn gọi là cháo hoa, vì nó của người Hoa. Người Hoa, dân tộc sáng tạo món ăn bậc nhất thế giới, nấu cơm nhừ với thật nhiều nước, để chống đói, thế là thành cháo. Ăn với cala thầu, trứng muối, hay chỉ là ăn với chính nó thôi. Cháo của người nghèo một thời no đói...

Ngày còn bà, tôi sợ món này lắm. Mỗi lần ốm thế nào bà cũng nấu, vì thế, nó mặc nhiên là món ăn của người ốm. Nhưng khi bà mất, tôi lại nhớ da diết cháo trắng của bà. Cháo thơm mùi gạo. Ăn với đậu rim, với cà muối, miếng thịt kho nhừ, hay muỗng đường trắng... Bà ép từng muỗng. Bà bón từng thìa. Thương bà mà cố nuốt. Giờ, mỗi lần ngửi mùi cơm thơm, lại bắt gặp lòng xao xác nhớ bà. Nhớ món cháo trắng ăn lúc non chiều, nhớ bát cháo khi ngã lòng trong vòng tay thương khó...

Nhớ bà, hay điều gì khác nữa, tôi dần mê cháo. 

Nhưng chỉ là cháo trắng thôi. Non tay thì cơm rắn. Quá tay cơm nát. Mà quá nữa, thêm cho nhiều nước, thì nồi cháo cũng làm nên một món ăn rất điệu. Cháo đơn giản vậy mà cũng không dễ nấu. Nấu sao vừa nhanh, vừa ngon, vừa không bị dào, bị khê... là cả một nguyên tắc. Được chăng hay chớ cũng xong một nồi cháo. Mà chằm bẵm nâng niu cũng cháo. 

Nhưng cháo không chỉ là cháo. Dù cũng chỉ là gạo, là nước.... Ai cũng có thể nấu, người nào cũng có thể ăn. Khỏe cũng tốt mà ốm lại càng cần. Có ai từng chưa một lần trong đời ăn cháo?

Nhớ những bữa điểm tâm ở Resort, tôi chỉ nhăm nhe món cháo trắng giữa cả trăm thứ la liệt. Cháo đơn sơ lắm nhưng nhẹ lòng. Cháo không làm ta quá no vì bội thực. Không ai sống qua ngày bằng cháo. Thời đói ăn đã qua với phần đông người Việt. Cháo vẫn dậm lòng lúc ngót dạ, vẫn đưa ngày đến, đưa chiều đi trong từng hạt thảo thơm.

Chiều nay, tôi bỗng thèm một chút cháo.
Tôi không ốm. Tôi không thèm vỗ về của một vòng tay dìu qua cơn yếu lòng.

Nhưng tôi vẫn tự mình đi nấu một nồi cháo.
Cho mình. 

20/10/2013





KHÓI SƯƠNG


Một người tình tựa như khói sương...



Em không về
Mùa thu rồi thôi cháy
Thắp sao trời
Hun nỗi sắt se thôi

Môi quên cay
Ngày đưa hồn đi vội
Đêm đọa đầy
Nỗi nhớ vàng lóng tay

Ta như em
Bẻ nửa nỗi đau rơi.

Ta vẫn đợi
Bóng em về vời vợi
Con thuyền nan
Đắm đợi ở hoang bờ

Mái chèo buông
Dòng nước lặng như tờ
Hoang vắng quá
Đời người im dòng chẩy.

Uh thì thôi
Thêm một lần khờ dại
Có sao đâu
Câu hát
Rụng

Ngang trời...

Ka
19102013


BI HỌA




                 Ta chia tay ta chia trời xé biển 
                                           Còn được bao dấu vết nhớ nhau tìm..                  



Bỗng thấy mình
Chưa một lần cầm cọ
Tấm toan xanh
Căng bầu trời nứt vỡ

Hoa dã quỳ
Vùi trong màu lấp ló
Thạch thảo tàn
Tím ngắt cuối vệt đường

Đã trưa đâu
Hoàng hôn đổ suối sương
Trên tóc ngoan
Chẳng còn ai dỗ nín
Chiều rất muộn
Đêm về như nấc nghẹn

Uh tay quen
Thừa một ngón. Sao đâu
Chỉ có điều
Ta thừa nhau. Chắc vậy.

Rồi thạch thảo
Cuối đường khô xác cháy
Dã quỳ vàng
Xám ngắt đầu ngõ hoang

Chỉ có em
Mầu nào bôi cũng quạnh.

Ka
18102013

CĂN NHÀ BẰNG GỖ VÀ NHỮNG QUẢ ÓC CHÓ

Chị mời chúng tôi đến nhà dự đám giỗ chồng. Không phải một, mà là hai. Hai người chồng trong một đám giỗ. Đó là chưa kể người con trai đầu tiên đã xuyên suốt cuộc đời chị...





Căn nhà ấy nằm giữa khu vườn ngoại ô. 

Khi chúng tôi đến nơi, thì trời đã rất tối. Đêm thu khá lạnh. Sương ướt vai. Những ngõ nhỏ chồng chéo và cây cối rậm rịt khiến tôi có cảm giác mình đang ở đâu đó một vùng nông thôn Việt. Thiếu tiếng chó sủa, thiếu mùi phân bò, mùi cỏ, mùi rơm... Tại sao tôi có sự trở về trong liên tưởng ấy được nhỉ. Một thoáng vẩn vơ len đến lúc mấy đứa lom khom lần tìm số nhà trên cả dẫy phố trong lom đom ánh đèn đường vàng vọt.

Cuối cùng thì người đàn bà ấy cũng hiện ra trong bóng đêm. Tiếng chị gọi chúng tôi tận cuối con đường vang lên trong tịch mịch. Tay vẫy, giọng ấm áp lanh lảnh lăn ra khỏi một lồng ngực khỏe khoắn không giấu được những âm vui.

BẠN & BÈ

Ở Berlin, đi đâu cũng gặp công viên. Trong công viên, đôi khi ngay cả bên những lối đi, thế nào cũng có nhưng bức tượng mô phỏng theo truyện ngụ ngôn hay điển tích.

 Tấm ảnh này được chụp trong công viên, ngày 13.10.2013



Một ngày thu, vàng mơ nắng chớm. Gió nhung, mắt lay, không sóng mà say...

Bạn già, một đàn anh lãng tử, chỉ cho chúng tôi bức tượng này. Hẳn những lúc vác cái máy bé xíu đi lang thang, gã đã từng có lúc như này: Ngắm cái bức tượng đồng phơi lối mòn để mà ngẫm về sự đời ngầy ngật.

Thì đó. Mới nhìn trông như chúng đang bóp cổ nhau. Chó ta ngoác mồm tuyệt vọng. Tư thế đứng hai chân hiếm hoi của loài chó. (Chó lê trôn, các cụ bảo, đó là điềm gở!) Hai chân trước, hay còn gọi mỹ miều là hai tay, ôm lấy hai cẳng chân khẳng khiu của chú chim trông như chết đuối vớ phải cọc. Tư thế thật lạ lùng, ấn tượng. Van xin, tuyệt vọng, hay ngược lại, gắn kết, khăng khít, và phó thác?

Chưa hết, cái mỏ dài của chú chim thuốn sâu vào họng chú cẩu. Đến nỗi kẻ tò mò như tôi phải dướn người thò tay xem dưới đó là gì. Dòng nước róc rách ngày đêm để bộ hành dừng chân ngắm nghía hay khoắng tay cái chơi. "Nước không được uống". 

MỘNG



Bỗng nhiên man mác sầu thiên cổ
Năn nỉ hờn theo buổi sớm mai
Mưa thu ve vuốt mười cung nhớ
Trên vũng buồn hoang tiếng thở dài

Ngoài trời buông nốt lá dẻ gai
Ẵm buồn xuyên đến tận lòng ai
Hạt dẻ oằn lưng cong cơn khát
Mộng thu ngai ngái giấc thu cài...

13102013




DU KA

Nhớ ai buồn ngất trên vai áo

Mưa ở đâu về ? - như vết thương.

Du



Ru ngàn sau nguôi sóng hờn định mệnh
Vớt trở trăn trên dòng suối trăm năm
Khi loài thú phải xa nhau, ai biết 
Thịt da kia xé nát buổi lưu đầy.

Nghìn năm dội nỗi oan khiên trầm tích
Khói đưa cay say khướt nợ không vay
Thôi thì vắt đến kiệt cùng con chữ
Xương cháy rồi hồn xác có hoài thai?

110102013

MAI CÓ EM RỒI !





"Mai có em rồi ! "
Nắng có nhuộm màu mơ ?
Đường có trải lụa hồng, ngày có mới
Cây nến nhỏ có còn âm ỉ cháy
Môi có hồng, e ấp thủa ban sơ?

Từ có em chẳng biết đến ngày qua
Đi giữa phố ngỡ đường quen thấy lạ
Tóc đuôi gà thả hồn trong ảo mộng
Có, hay không?
Ngờ nghệch đến se lòng...

Có em rồi, Người có đợi, có mong?
Run rẩy đón những ngu ngơ khờ dại.
Có em rồi! Ta chỉ là cỏ ngái
Mọc âm thầm trên từng lối em qua.....


Thymianka




ĐÃ....







Xin đừng mưa ướt đêm nay

Hồn ta hong mãi hơi may vẫn đầy

Dã quỳ vàng. Thạch thảo say

Cong mi níu lại một ngày.

Đã thu...


080102013Ka


HƯƠNG CHIỀU




Bây giờ tháng mấy hỡi ai
Thạch Bồ thôi đã hương phai. 

Có còn...?

Nhẫn xưa cỏ nát màu son
Lời thương phơi giữa lối mòn.

Phế nhân.

080102013


2 IN 1




Em rao bán nửa tâm hồn
Nửa che mặt quỷ. Nửa mơn điếm đàng
Em nào phải của đoan trang
Cũng như chẳng phải gái ngoan. 

Vậy mà...

Thương em trong ngọc ngoài ngà
Mà bôi màu vẽ lên da thịt mình
Thương em côi cút lụy tình
Lõa lồ phơi hết thân hình là sao?

Em giờ loang lổ ngoa điêu
Bôi bôi trát trát mĩ miều gì đây?
Bao giờ níu lại thơ ngây
Bao giờ níu lại những ngày thật Em.

Thym

NỬA ĐÊM KẸT CỬA

Nhưng lao xuống vực thì ít nhất cũng được chết. Cái chết ân huệ. Còn lấy vợ cầm bằng như sống dở chết dở. Gọi nôm na là ngắc ngoải. 



Tặng các bạn tôi, 
những người độc thân đáng yêu nhất hành tinh này!


Bạn có sợ ma không? Nhất là nửa đêm...Một mình trong căn phòng vắng. Nghĩ đến thôi đã thấy tụt xuống rồi! Ý tôi muốn nói là huyết áp!


Chuyện là thế này. Anh tôi sinh hoạt trong một chi hội. Cái hội ấy hoạt động rất chi đoàn kết nhất quán mấy năm nay. Nhưng bỗng dưng có những dấu hiệu bất ổn, anh bảo. Bắt đầu từ lão.

Cầm tấm thiệp hồng trên tay, anh tôi ngẩn ngơ như cái gì oánh mang tai. Lão, người nhiều tuổi nhưng ngây thơ cụ nhất rốt cuộc đã quyết định không còn độc thân. Lão, người đã từng dũng cảm sống không đàn bà, không chó mèo dững hơn hai chục năm. 

LÒNG DẠ LIỀN BÀ



Đàn bà nọ không khi nào chịu nhường đàn bà kia, dù là từng centimet.

Tất cả những kẻ ngây thơ đều tưởng rằng phụ nữ suốt đời chỉ có một công việc là quan tâm tới đàn ông. Chúng nhầm. Phần lớn phụ nữ dành cuộc đời để quan tâm tới phụ nữ khác.

Đàn bà sinh ra tự nhiên đã mặc định trong đầu mình thua kém đàn ông ở nhiều mặt. Sự mặc định đó có thể đúng, có thể sai nhưng họ sẵn sàng chấp nhận như thế và đàn ông chả dại gì sửa chữa điều này nhằm mục đích hưởng lợi. 


Nhưng đàn bà nọ không khi nào chịu nhường đàn bà kia, dù là từng centimet.

Không tin mời bạn cứ đến sàn diễn thời trang. Cô người mẫu nào ra trước và đi ngang hàng với cô người mẫu nào là một vấn đề sống chết. Nhiều lúc chỉ cần nhích lên nửa bước chân thì vào hậu trường đừng hy vọng còn đường lùi. Thiên hạ đồn rằng nếu sau sân khấu có để súng thì một nửa số người mẫu đã hy sinh vì nội chiến.

Một phụ nữ chân chính không bao giờ sợ chồng mình nghèo hay xấu. Nhưng luôn luôn sợ chồng đứa khác đẹp hoặc giàu hơn ta.

XA LẠ




Hồn nhiên em mắt nâu
Thả giọng cười khúc khích
Bên em từ buổi đầu
Lòng vẫn còn thao thiết.

Tâm tình treo mưa nắng
Hồn ru con thuyền trôi
Men nào ta say mãi
Đến bao giờ, ta ơi!

Em cười lên giùm nhé
Cho ngời ngày nắng tươi
Lau giúp em khóe lệ
Nhân gian học làm Người.

Rồi về bên dòng nhỏ
Tưới đẫm khoảnh tim cằn
Đạp lên bao tục lụy
Mãn khai đóa hoa tình.

Đường chiều thôi lá rụng
Trút xuống bờ vai xuôi
Nụ cười trăm năm đó
Giam hồn ta trọn đời.


Vô danh(Trên fb)


Tạm biệt, Philipp Rösler!


(NguoiViet.de) Bầu cử ở Đức chưa bao giờ là một sự kiện hoành tráng, trống dong cờ mở ầm ĩ, truyền thông rầm rộ, sân khấu chói lòa, hồi hộp thót tim đến phút chót. Tôi đã tưởng năm nay nó còn đạt đến đỉnh cao về... sự nhạt.
Ông Philipp Rösler. Ảnh: AP
Ông Philipp Rösler. Ảnh: AP




Không nhạt sao được. Mọi kết quả đều đã được báo trước.

Uy tín của bà Merkel trong dân chúng mạnh tới mức có tờ báo đã gọi bà là "người khổng lồ", vây quanh bởi một loạt các "chú lùn". Bà đã cầm quyền hai nhiệm kì và trong tám năm thế giới xung quanh chìm trong khủng hoảng, nước Đức dường như chưa một ngày chỉ nhúng một ngón chân vào đó.

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang