Xuôi qua con phố buồn
Tàu đi, lòng chậm lại
Chẳng có gì níu chân
Mà sao chừng ngần ngại.
Bao lần mơ nơi đó
Bồi hồi, muốn ghé thăm
Cái bắt tay dè dặt
Mắt giấu vào xa xăm.
Hình như Người quên rồi
Giận lòng sao còn nhớ
Câu thơ dù êm đềm
Cũng rụng vào quá khứ.
Nỗi nhớ dài như tóc
Càng cắt, càng dài thêm
Thời gian theo thời gian
Càng ngày trôi càng chậm...
Càng lớn càng trẻ dại
Tri kỷ ngày càng xa
Còn mơ chi ngày cũ
Trên vai xưa nhạt nhòa....
(...viết cho ngày ấy của ngày mai...)

Nỗi nhớ dài như tóc
Trả lờiXóaCàng cắt, càng dài thêm
Mình thích 2 câu này !
À à guên ! Tấm ảnh đẹp quá !
XóaMụ dậy sớm như họa mi

XóaTui đây ngủ muộn cũng vì ...thức khuya!
Mụ khen cái ảnh? Rõ kỳ!
Tui đây với ảnh kém gì nó đâu?
Ngày ấy của ngày mai, là nỗi lo của người đang trên đỉnh...
Trả lờiXóaHihi, đỉnh của đỉnh là em Quỳnh Anh nói và hát được 6 thứ tiếc đó em ui!
XóaÔi ! Câu chuyện tình yêu. Tuyệt vời quá.
Trả lờiXóaĐố mì mì đô đô...mì mì đô đô, mì phá mi rề si si... Câu chuyện tình riêng tôi...từ ngày xa xưa nay đã đưa về trong tôi...
Nhớ...ngày nào bên em...lời thề yêu thương anh đã khắc trọn trong tim...Và Lời em trao bao mối tâm tình riêng anh...một thời yêu nhau để trọn một đời bên nhau...si đố... fa mì...ơi hỡi... người tình...si đố... la mí...ơi hỡi...người yêu...
Một bản nhạc đã ngấm trong hồn tôi từ ngày mới lớn...Cảm ơn Thym nhiều lắm. Lúc này nhạc hơn thơ. Mặc dù biết rằng hình ảnh hay nhất là: Nỗi nhớ dài như tóc...càng cắt càng dài thêm... và tôi bảo tình yêu nhiều như sóng...càng xa càng đầy lên
Anh cũng biết nhớ rùi đó...?
XóaLove Story luôn là một nỗi nhớ dai dẳng. Và nối nhớ dai dẳng chính là Love Story...
TRỊNH KHÚC CA...
Trả lờiXóaCám ơn nàng!
XóaNàng chinh phục ta bằng nhạc nhẽo, ta sẽ phải lòng nàng trước khi kịp...chuyển giới!
"Còn mơ chi ngày cũ
Trả lờiXóaTrên vai xưa nhạt nhòa..."
Hay quá...
L có...mơ nhạt nhòa trên vai ai đó không? :
XóaBài này trong veo mà thăm thẳm, ngũ ngôn nhịp điệu rất phù hợp với trẻ thơ T ơi. Giống cái hình Avatar quá! C thích bài này T ạ. Xin về nhà treo nhé! Hi
Trả lờiXóaC thích là Thy vui rùi....
XóaDòng nham thạch ào tuôn
Trả lờiXóaPhá tan bao trở ngại
Tình yêu vừa trở lại
Đốt tim tôi chảy rồi.
Cửa lòng tôi bỏ ngỏ
Hạnh phúc nào ghé thăm
Bước chân ai dè dặt
Mắt dõi nhìn xa xăm.
Ngọn nến đỏ thắp lên
Sao em còn bỡ ngỡ
Bồng bềnh trong nỗi nhớ
Mơ màng giữa thực-hư.
Giọt lệ lăn vũng ngực
Càng lúc, càng đầy thêm
Làm sao tôi uống hết
Đưa em về với đêm?
Vẫn một đời ngây dại
Đưa nỗi nhớ đi xa
Đợi chi ngày gặp lại
Trên môi yêu nhạt nhòa…
..........
PA
"buồn rơi một chút nữa thôi
Trả lờiXóavui đâu dành được hỡi người đến sau..."
Phải cạn nỗi buồn mới đến được bờ vui..
Trả lờiXóaChưa chắc. Nỗi buồn như mạch ngầm, càng khơi càng mạnh
XóaTrừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu
Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu
(Lý Bạch)
Rút đao chém nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu lại càng sầu thêm.
Nhưng dường như làm thơ thì phải buồn mới được ?
Ngẫm ra ai cũng đều như vậy
Không có buồn thì chẳng có thơ!
(Hải Bằng)
Em chả cãi được với anh.
XóaBận quá...
http://www.nhaccuatui.com/m/NAWtphc8Ez6N
XóaMộng uyên ương hồ điệp
nhạc phim Bao Thanh Thiên
Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu
Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít khó có thể biết cho đủ
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này
Ai có thể thoát được nỗi sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong sự dịu êm...
Em rất thích bài này..thuộc lun tiếng Việt ấy.
XóaXuôi qua con phố buồn

Trả lờiXóaTàu đi, lòng chậm lại
Chẳng có gì níu chân
Mà sao chừng ngần ngại.
lòng chậm lại, bởi muốn ghé thăm lại thềm xưa .. vẫn nghĩ chuyện xưa đã thành quá khứ, lòng đã lắng đủ để gặp nhau mà không tự làm đau. Nhưng không ..
Bao lần mơ nơi đó
Bồi hồi, muốn ghé thăm
Cái bắt tay dè dặt
Mắt giấu vào xa xăm.
mơ thì chưa thành quá khứ, bồi hồi thì lòng chưa lắng ..
Bài thơ theo truyền thống cứ xếp 4 câu thành một khổ, nhưng có lẻ hai câu đầu của khổ 2 này thuộc khổ một - nỗi nhớ một mối tình chưa xa.
Hai câu sau thuộc vào khổ ba - lí do để vẫn cứ ngại ngần không muốn gặp lại ..
Cái bắt tay dè dặt
Mắt giấu vào xa xăm.
Hình như Người quên rồi
Giận lòng sao còn nhớ
Câu thơ dù êm đềm
Cũng rụng vào quá khứ.
Nhớ lại cái bắt tay dè dặt (ngại điều chi đây ?) ánh mắt ko biểu cảm .. lại đau lòng, giận mình ..
Nỗi nhớ dài như tóc
Càng cắt, càng dài thêm
Thời gian theo thời gian
Càng ngày trôi càng chậm...
Đến đây thì đã rõ hết nỗi niềm, và cái ý chẳng có gì níu chân ở khổ 1 thật ra chỉ là một sự dối lòng - uh, chuyện cũ qua rồi, chẳng còn gì nữa, sao ta lại ko ghé chơi như hai người bạn bình thường ? .Chuyện chưa cũ ..
Trong khổ này có mượn ý hai câu thơ của Phan Khôi
Mối sầu như râu tóc
Cứ cắt lại dài ra
Hai câu tiếp
Thời gian theo thời gian
Càng ngày trôi càng chậm.
là hai câu thơ hay, diễn tả nỗi buồn hiu hắt một cách kín đáo .. cuộc sống không háo hức, không đợi chờ .. nên thời gian như chậm lại - đọc mà lặng người
Càng lớn càng trẻ dại
Tri kỷ ngày càng xa
Còn mơ chi ngày cũ
Trên vai xưa nhạt nhòa...
trẻ dại vì biết là viễn vông mà vẫn mơ ước ?
Thật ra từ "trẻ dại" thường dùng để trách móc, nhưng vẫn hàm ý thông cảm - đứa trẻ ko biết nên phạm sai lầm.
Ở đây, với những ý tứ như thế, dùng từ trẻ dại e quá nuông chiều mình chăng?
(...viết cho ngày ấy của ngày mai...)
cái này thì đúng là pw, bó tay
Hi, giờ mới được thở đây, hóng hớt lảm nhảm với đại K tý!


XóaBài thơ là nỗi dày vò khôn tả của một cảm xúc ...cũ...Và vì nó dày vò, nên không thể có sự nhất quán, hay vì không có sự nhất quán, nên nó chính là nỗi dày vò...?
Ở Berlin có một tuyến đường tàu điện ngầm tên là Ring 41&42. Nó lạ ở chỗ, tuyến đường này chạy vòng tròn. Dù đi tuyến 41 hay 42, cuối cùng đêu trở về một điểm xuất phát. Và chính trên tuyến đường ngày ngày vẫn đi đó, nàng đã viết những dòng đầu tiên của bài thơ này. Những sự lòng vòng gặp nhau ở một điểm, nên nó là sự logig... lòng vòng.
Nhưng ai cũng hiểu rằng, cảm xúc chỉ là cảm xúc.
Vượt lên trên cảm xúc để tự tha thứ cho mình, cho người, biết BUÔNG để NHẬN, là sự khác biệt để nhận biết một người thông minh, cá tính đúng không đại K?
Thy viết trí tuệ quá đọc vỡ sừ đầu xong, anh sang thăm em đây!
Trả lờiXóaAnh sẽ sang thăm Thym thường xuyên đó.
XóaCho vỡ đầu lun!