HẠNH PHÚC LANG THANG



Ngày ấy em như hoa sen, Mang nhiều giáng hiền những khi chiều lên,
Ngày ấy em như sương trong, 
Nép trên bông hồng, mượt trên cánh nhung.

Ngày ấy em như cung tơ, Cho đời thẫn thờ, cho tôi dệt mơ
Đường khuya tay đan ngón tay, Ước cho đời ước mơ dài.

Nhưng năm tháng vô tình, 
Mà lòng người cũng vô tình,
Rồi mộng úa thay màu xanh,
Người yêu xa bến mộng,
Đò xưa đã sang sông,
Dòng đời trôi mênh mông,
Dáng xưa nay xa rồi,
Đường khuya mưa rơi rơi,
Phố xưa quên một người,
Bàn chân gieo đơn côi,
Gió mang theo cơn lạnh
Về rót lệ trên môi.

Ngày ấy yêu em say mê,
Tôi nào nghĩ gì đến câu từ ly
Tình ái không xanh như thơ, 
Đến chung hơi thở, rồi trôi rất xa.

Hạnh phúc lang thang như mây,
Cho hồn héo gầy, khi ta còn đây,
Từng đêm qua trong giấc mơ,
Vẫn mong chờ có em về.



3 nhận xét:


  1. TEM!

    Thơ như nhạc, sự giao thoa nghệ thuật!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi đây đúng là thơ phổ nhạc mà anh PĐ!

      Xóa
  2. Qua thăm Nàng, vừa đọc thơ và nghe nhạc.
    Rất thư giãn lúc này!
    Cám ơn Nàng nhé!
    Chúc nàng nhiều sức khỏe và niềm vui....

    Trả lờiXóa
Mẹo Comment Chèn Emoticons
:))
:D
:p
:)
:(
=))
:((
=D>
*-:)

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang