NHƯ NGỌN BUỒN RƠI





Không hiểu sao tôi lại nghe bài hát ấy vào lúc này, khi nắng còn đang rơi như vãi vàng bên bờ biển ào ạt gió.

"Em như ngọn buồn rơi....". 

Giọng ấm trầm của ca nhạc sĩ họ Từ như một ngọn gió rớt xuống thung sâu. Rớt xuống như chim ngàn mỏi cánh. Như một sư hóa thân. Thăng hoa và tràn ra như không thể còn nén được. 

Ông hát không thật hay bài này như chàng ca sĩ "Riêng một góc trời". Nhưng ông đã vẽ được ngọn buồn ngọt đắm với ca từ, với nét nhạc và với giọng thủ thỉ như thể đang ngồi bên người tình nhỏ bé. Nàng, hay ông, hay cả hai đã dìu nhau vào cõi mộng vừa cập bến thiên thai.

Tôi chẳng muốn tranh lời Thế Ngữ khi ông đã bình quá trác tuyệt một bản nhạc với những lời thơ mĩ miều đến thế. 


Em rơi vào đời tôi
Tình yêu em khôn lớn trong dịu dàng.

Rơi, nhưng không chơi vơi. 
Rơi, như con đò hoang một chiều lạc vào bến đỗ.
Rơi, như hạt mưa vào lòng biển rộng. 
Như lá về với màu xanh. 
Như cây về đất. Như mình, về ta...

Nhưng ngọn buồn như Phụng mang đến, chỉ rơi khi lòng đã êm đềm như một mặt biển vừa qua mùa bão giông...

18/Jul/2013
Thym
Okrug

3 nhận xét:

  1. (chị) Ka như ngọn buồn rơi, tuổi thơ ngây đã xếp chân môi hồng
    (chị) Ka rơi vào đời ai, tình yêu Ka khôn lớn trong dịu dàng
    Ôi, nỗi dịu dàng nào đã ngời sáng..., trên môi...người... chưa thoát thai "..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, như ngọn buồn rơi....
      Mà rơi đi mô vậy hè! :D

      Xóa
Mẹo Comment Chèn Emoticons
:))
:D
:p
:)
:(
=))
:((
=D>
*-:)

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang