THÁNG 6 KHUNG CỬA NGÀY MƯA

Mùa hạ quên về nên thành phố buồn tênh
Sáng nay đỏng đảnh trời bỏ đi không tãi nắng
Có đôi giọt mưa vãi buồn lên mảnh vườn câm lặng
Tháng 6 đã về sao ta thấy rưng rưng?

Tháng 6 mơ hồ tháng 6 buồn tênh
Chênh vênh đỗ một cánh chim lẻ bạn
Hoa dẻ rụng trắng sân từ dạo trước
Mới hay mình vội vã lướt qua đi

Có đôi tình nhân bên gốc dẻ thầm thì
Quên mất trên đầu có vầng mây rất ướt
Ừ họ mải yêu nhau mà...
Nên ngại gì mưa trút
Khung cửa chỗ ta ngồi đẫm một vệt sương...

Thành phố ngát thơm mùi thành phố, hiển nhiên
Hoa đã nở chẳng còn gì nở thêm được nữa
Ngay cả hoa hồng đêm qua còn ủ cong mầu lửa
Sáng nay âm thầm thở
Dưới mưa...

Dội chút xuân thì lên góc nhỏ mưa đùa
Để cây lá thương mình mà xanh hơn, chút nữa
Nhưng khát khao làm gì khi đêm qua, mưa đã
Trút hết buồn lên khung cửa bỏ quên.
------
Ka
06.2015






MƯA ĐẦU MÙA

Quất xuống đất nâu dòng thời gian khô cong như ngọn gió
Vãi xuống khát khô những chùm mưa no căng nỗi nhớ

Những đám mây vỡ ra trên nền trời
Đổ xuống dương gian một biển mưa như trút
Mưa như cơn giông tích tụ ngàn năm về trước
Có gì vỡ ra
rách toang, xé nát
có gì như nấc nghẹn
cơn mưa đầu mùa sau tích tụ đủ nghìn năm.

Trong mưa tất cả đều hân hoan 
Cỏ ứa lên mầm xanh thênh thang
Ếch nhái u mê vồ lấy nhau 
Sự sống quẫy lên. Giẫy lên. Bất chấp
tiếng chân đón mưa cắm vào đất bùn đất tìm những đôi nhân tình
Đắm chìmtrong tiếng gầm gào
hoan lạc
Trong tiếng chồi mầm cứa đất để hồi sinh . 

Tiếng nứt của đất
Tiếng hú đam mê của trời
Tiếng thời gian dốc ngược về thời gian vẫy vùng trong biển mưa .
Trắng xóa màu trời.

Trả nỗi buồn cho đất
tặng niềm vui cho đời Sông.

Mưa đầu mùa dềnh lên, dềnh lên như thác
Lênh láng một dòng Sông
Cuộn dâng
đòi

Sống.
______
Thym. 
12/4/2013


MƯA CẦU VỒNG


Cơn mưa ấy qua rồi
Sao vẫn quay trở lại
Mỗi khi mưa chiều rơi
Lòng lại buồn tê tái...

Có cơn mưa rơi mãi
Rơi rất lâu trong đời
Mỗi khi mưa chợt tạnh
Lại mang hồn ra phơi.

Lòng tôi thường chơi vơi
Mỗi khi mùa mưa tới
Mưa có khi nguôi rồi
Nỗi buồn còn ở lại.

 Có cơn mưa trong đời
Chẳng bao giờ tạnh nổi
Có nỗi nhớ trong tôi
Chẳng bao giờ có tuổi.

Chiều nay cơn mưa tới
Chập chờn trong nhớ quên
Người xưa vừa chìm khuất
Cầu vồng treo bóng đêm...
______ 
14/Mai/2013
Thym


MƯA BÓNG MÂY

Trời đang nắng bỗng ào mưa bất chợt
Đi ngang qua như một cơn buồn
Mưa bóng mây vào giấc mau quên

Lá đang xanh chợt ngời sắc non hờn
Quẫy nền trời sũng màu xám bạc
Cơn mưa đổ ào ào như trút...

Trên sông có chuyến tàu vừa đi
Sóng xô ngang từng chùm bọt nước
Ngày ngưng lại một vùng náo nhiệt

Nửa bên này là cầu vồng đón mưa
Nửa bên kia đẫm chìm nước mắt
Ôi cơn mưa đong một điều quá thực...

Rụng trên tay bảy sắc hư không
Trả vào lòng một điều rất nhạt
Mưa như em

Trôi về sa mạc...

Mưa...
 ----
Ka
 28072014


MỘT VÙNG TRỜI BỊ ĐÁNH CẮP

Anh xẻo nỗi nhớ của em để đắp vào nỗi nhớ không tên
Như bầu trời khuyết một vầng dương
Một mặt trời bị đánh cắp

Đã từng có những đêm vô tận không trăng
Ăn nhau nửa vầng yêu đã khuất
Nhật thực thủng lỗ đêm ngực trời lạnh ngắt
Và thiên hà rám đen. Những ngôi sao tự tình trong ngục thất
Tự chôn mình trong bóng rợn của đêm.

Anh đã biết rồi. Chẳng thế nào thiếu được em. Như vầng dương trốn vào vịnh trăng
Tỏa bình yên trong vũng tình bão tố
Chẳng thể nào tuột khỏi lốc vùi cuồng nộ
Ta chôn nhau trong yên lặng bầu trời 

Một vùng trời hữu hạn vụn rời
Chưa bao giờ đánh cắp.
----
Ka 

09042014 

MƯA THÁNG CHÍN

Một mảnh trời tan chảy dưới vồng mưa
Bong bóng vỡ tan tành như ảo ảnh
Mưa giăng kín xui tình nhân lỡ hẹn
Mặc người đi phấp phỏng đuổi theo mùa

Sáng mai mềm mưa con gái tròn vo
Ai trốn vội dưới vòm mưa chúm chím
Trưa cay nghiệt từng chùm mưa trĩu trịt
Quất xuống đường giập nát vạt lá xanh

Bắt đầu từ mây mưa xa đến mong manh
Nằm chờ gió trên ngực trời vừa nhú
Những khát đòi hoan ca từ muôn thủa
Vẫn cội nguồn khe suối đợi trào tuôn

Mưa mấy mùa ta chỉ biết chờ em
Không ước hẹn mà ân tình ngọt lịm
Cơn mưa mỏng xô ta vào khát bỏng
Nghiêng nửa trời đổ nhớ xuống dòng xanh

Tháng Chín nồng nàn
Hò hẹn
Hờn ghen
Nắng rách trời làm mưa thành Thu chín

Ta ném cả đám cháy rừng vừa bén
Lên vườn tình nồng đượm lá Thu rơi...
---
Ka
9.2017

MÊ KHÚC


"Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời..."*
 (Du)


Rồi người cũng bỏ ta như con sóng kia thôi
Không vào được tận nơi bờ cát

Rồi người cũng trốn đi như vầng dương lười nhác
Những đêm suông úp mặt xuống ngực trời

Rồi sẽ chết khô cả triệu đóa hoa tươi
Vừa trao hôn đã nguội đi mạch sống

Rồi ta. Có lẽ cũng như người...
Xác xơ lòng đợi giọt tinh khôi...

"Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời..."*
---
16.2.2014
Ka


MẪU ĐƠN & EM VẦNG TRĂNG GÓA


Em có về tát cạn trăng không em?
Để mẫu đơn nở hoa cuối chiều sắp tắt
Cuối mùa trăng có những điều không thể nào nói thật
Chi sương rơi thảng thốt dưới mây mù

Nắng phỉnh phờ quết nhẹ tấm toan hờ
Và những vết cọ khua cháy vàng ký ức
Ta đối diện với quá nhiều sự thật
Gương mặt em ảo ảnh của thiên thần

Mẫu đơn rồi sẽ không em ngoan ngoãn suốt cả mùa xuân 
Cuối con đường ta sẽ đi
Có rất nhiều em nơi đó.
Những bài ca. Và vần thơ em viết dở
Cọ đã sắp khô rồi.... 
Em vẽ nữa. 
Hay thôi...

Sẽ là em chín mọng một khung trời
Mẫu đơn rụng chưa chắc là quá khứ
Trăng của anh là vầng trăng quá lửa
Trong chiếc lò 365 độ cháy chờ em.... 
 ---
10.04.2014

Ka

MẢNH MÔI EM


Mảnh môi em gác lại ngày hối hả
Để mây hờn đuổi gió đứng bên đường
Xô nắng chiều rấm rứt tóc mây hương
Cho anh đắm dưới hoàng hôn vừa chợp

Em yêu ơi đêm đã về trơn mượt
Ta đâu cần ánh sáng của màu đêm
Khuôn trăng đầy hơi thở ngậm sương quen
Anh chết đuối dưới vòm hoa kiều mỵ

 Chẳng còn gì ngoài những lời tình lụy
Kiếp luân hổi tuôn chảy dưới làn da
Quyện vào nhau trong thiêu cháy băng hà
Cho ta ngất trên đỉnh chờ mê hoặc

Ngón chân em vương triều chưa khai quật
Ta van đòi nô lệ của tình say
Trong âm thanh tột đỉnh dưới đọa đầy
Hai ta chết trong một lần hạnh phúc

Mảnh môi mềm như một vầng nham thạch
Nung hồn anh hóa lỏng nhỏ thành dòng
Hoa đã tàn còn bỏng rẫy tro than 
Trên tơi tả xác hoa hồng ngọt lịm...
-----
Ka
20052014


MAI EM ĐI....

Mai em đi
Trời chắc là mất gió
Đêm độc thoại không vì sao nhóm lửa
Lòng ai kia có vời vợi nhớ trăng?

Mai em đi
Rồi sẽ khuất trong sương
Không thấy mặt một người chưa biết mặt
Con đường nhỏ mọc lên chùm rêu ướt
Có ai về lỗi cũ lỡ trượt chân...

Mai em đi
Thành phố vẫn buông đèn
Những đại lộ trống không hàng cây mùa xanh lá
Góc nhà thờ vẫn hồi chuông dóng dả
Cuối nhà ga bịn rịn những nhân tình...

Ở nơi này đã quá đỗi thân thương
Năm tháng nhuộm thẫm lên màu ký ức
Trái tim vẫn những nắng mưa thổn thức
Đến và đi...

Sao ta vẫn chưa quen...
 ......
 Ka
 29072014 

LỜI GIỌT NƯỚC

Em biếng mệt một ngày không nhan sắc
Son phấn hoen bê bết dưới mặt trời
Nghe nguội lạnh lòng người đang bốc lửa
Đốt cho đời cháy rụi để rồi nguôi...

Hai đứa mình tội đồ thời quá lửa
Thắp men tình đắng ngọt 20 năm
Canh giấc nhau sáng sớm đến nửa đêm
Ngắm không chán như thủa vừa mới đượm

Duyên đã chọn cớ sao tình chẳng trọn
Cứ phập phù đom đóm muộn chơi trăng
Cứ đỏng đảnh ghen hờn như kiếp phận
Đã xuôi dòng sao chẳng đợi buồm căng?

Ta vót mãi mảnh gương thêm sắc nhọn
Cắm ngập lòng. Vay mượn nữa mà chi...
Giọt nước đã ngấm trong mình vị mặn
Thêm một lần ra biển có khác chi! 
-----
Ka

 14062014 

LOGIC


2 cộng 2 có là 4 không anh? 

Vâng em!

2 cộng 2 là 4!

Và anh, vốn người giỏi toán

Nên nói cho cùng: 4 chia hết cho 2!



4 chia hết cho 2.

Còn anh, anh có chia hết cho em?


Những câu hỏi ngẩn ngơ

Mà nỗi dày vò rất thật!


Vì không thể chứng minh 2 cộng 2 là bao phần trăm sự thật

Nên khi xa nhau

Thượng đế cũng nghi ngờ... 
----

 Ka

10042014 

LINH LAN



Hoa ở bên đường là hoa của hương
Nở rất thật cho em,
người đến muộn

Đêm giấu lại những màu chiều chín rụng
Thơm một mình trong sâu quặn tàn nhung
Đi qua mùa là hớp nắng hoàng hôn
Đã kịp vắt những tháng ngày thoi thóp

Có gì đâu mà trào lên tức ngực
Tảng đá ngầm giữa vách dựng ngầu xô
Hương sang mùa xoay xở để lặng tờ
Một chút thôi
xin em!
đừng bất tử...

Mà chói đau trắng bong màu men sứ
Tiếng chuông chiều mảnh vỡ giấc môi yêu...
 -----
Ka
01052014 


THƠ BỎ TA RỒI, NGƯỜI BỎ TA CHƯA?





Thơ bỏ ta rồi...
Người muốn bỏ ta chưa?
Hoa hồng cũ chợt vào mùa rụng lá
Sương chớm phai trên triền môi người lạ
Khuyên mãi không đành một cuộc chia tay...!

Từ ly
Từ ly thôi
Chỉ là từ ly thôi
Làm sao vĩnh biệt!
Khói lam rụng một chiều vàng thảng thốt
Thảng thốt buộc vào
Thảng thốt một vòng quay!

Hình như sương
Hình như khói, hình như...
Chỉ là hình như thôi,
(Ta vờ vĩnh).
Ngày cuối năm con đò trên bến muộn
Sợi chỉ lòng rút cạn một lần khâu

Sẽ bây giờ
Và đã tận mai sau
Ai nỡ giẫm
Xác hồng loang mặt đất
Nhưng gót son đã bết màu tim chết
Lửa chưa tàn mà gió bay đi....
....
Ka
14.2.2018

THƠ TÌNH VIẾT Ở LÒ GẠCH







Vết sẹo ngày xưa tự rạch đã lành chưa
Trong tim em
Vết thương không bao giờ liền miệng
Người ăn vạ bắt đền tên Bá Kiến
Em ôm hận tình biết rạch mặt ai đây?
Lò gạch nung vôi chuyện cũ hóa xưa rồi
Cổ tích ai treo bẻ cong tàu lá chuối
Bát cháo hành ngùn ngụt tê đầu lưỡi
Yếm đào son đành đạch giãy giụa tình
Ánh trăng non chan sũng chuyện đôi mình
Vụng dại lắm (và ngàn sau vẫn thế)
Không đắm say đâu, không ngôn từ hoa mỹ
Lò gạch hoang lấp lánh tựa thiên đường!
Người phụ em rồi 
tự mình liếm vết thương
Con thú cô đơn trầm mình trong hộc tối
Tình chết vội
người học đòi thay đổi
Lật ngược thế cờ
Bất luận trắng hay đen!
Vườn chuối bỏ hoang
Tô Thị chết oan khiên
Tình hóa tình xưa...
Chuyện mình thành truyền thuyết
Bát cháo hành vỡ tan đêm nhật nguyệt
Nén hương trầm đằng đẵng gọi hồn nhau.
...
Ka
Valentine 2018
Viết tặng Thị Nở

NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẤU MẶT





Em giấu trong lòng nguyên vẹn một dòng sông
Xuyên ngang đất trào tung thành thác trắng
Em giấu trong ngực một mặt trời bỏng rát
Bẻ gãy ngày buồn, vò nát mùa đông

Sao em không về với trọn vẹn dòng sông
Hỡi người đàn bà giấu mặt
Lặng câm
vô tình
chập chùng như hoang cát
Nuốt dấu chân anh không để lại hình hài

Em giấu vào đêm những ẩm ướt khát đòi
Để vun thành giông
Để cày lên thành bão
Em giấu xuống đại dương dòng đối lưu cuồng ngạo
Đẩy bình an lên mặt biển xanh ngời

Em giấu em đi. Em che nửa nụ cười
Giấu biển vào sông
Giấu sông vào núi đá
Anh như kẻ điên nên sợ gì quỵ ngã
Anh mò sông
Lặn đáy biển
Tìm trăng...

Người đàn bà cuộn sóng đến trăm năm
Mượn bình yên để hồi sinh bão tố
Khi hoài thai những linh hồn bất tử
Thiên thần rồi cũng gẫy cánh bay lên!

Ước nguyện một lần lên chót đỉnh phù vân
Chạm lên dung nhan người đàn bà giấu mặt
Chú lạc đà trên mênh mông sa mạc
Xin một lần ân sủng hạt mưa rơi...
----
 thơ của Ka🌼
#Ngườiđànbàgiấumặt

LÊN ĐỈNH






(Viết tặng những đỉnh cao)
Dìu nhau lên đỉnh ta thấy gì ngoài gió 
Ngoài trời xanh. Và bão tố. Phong ba
Trên cao vọng núi vừa rơi xuống đáy
Để bóng ai trong ấy, vỡ òa...
Lên đỉnh mệt nhoài ai muốn kéo ta không
Cho ta phút cuồng say trên đỉnh dốc
Khi ta đứng giữa bao la lồng lộng
Còn mơ khi tập tễnh dưới chân đèo
Đã xong rồi chinh phục một đỉnh cao
Chỉ còn lại thờ ơ và chán ngán
Tay nắm lấy bàn tay mình lạnh ngắt
Lòng hỏi lòng
Người có xót ta không?
Đỉnh vẫn chờ chinh phục những đêm hoang
Ta tiếc lắm thân tàn và lực kiệt
Đêm trùng thê ái ân như vương miện
Trao xong rồi thân xác cũng tan hoang
Lên đỉnh đi em
Đêm xuân lửa vẫn tràn
Xin thoát xác đẩy người lên chót đỉnh
Chỉ van người trên đỉnh chờ hoan lạc
Khép môi hồng kẻo ta gọi nhầm tên.
----
Ka
04.2017

BIỂN ĐÃ MẶN RỒI AI GẠN ĐƯỢC TRÙNG KHƠI





Sẽ có một ngày biển thôi mặn ngoài khơi
Sóng sẽ mệt với trò chơi trốn đuổi
Thôi mê man thôi chập chờn đắm đuối
Biển sợ màu xanh như ta sợ dại khờ
Ngày ấy bao xa ngày ấy ở đâu ta?
Mà nghe ngược vào lòng vị mặn
Con còng gió xoe mắt tròn suy ngẫm
Không dám xa bờ sợ sóng đánh tan hoang
Biển cứ xanh thôi không màng trắng hay đen
Đời lắm kẻ khôn còn chỗ nào chừa cho người dại?
Ta trách gì đâu khi nhận về mình toàn điều thừa thãi
Chú sóc nâu buồn hạt dẻ cuối Thu...
Mây có bớt hồn nhiên xanh đến giả vờ
Tưởng chạm khẽ là ùa ra lỗ thủng
Ta nhẹ dạ giọt sương chiều lơ đãng
Trên mê cuồng Khôn - Dại đám nhân gian
Thì cứ xanh đi!
Xanh đến cạn đời mình
Giữ lại làm gì để ngày mai hối tiếc
Đời đã dại thì ngại gì Khôn - Dại
Biển đã mặn rồi...
Ai gạn được trùng khơi...
---
Ka
19072015

NGƯỜI GÁC BIỂN

Chỉ là ngọn đèn cô độc giữa biển khơi
Sóng đã bao lần chờm lên đòi chia lửa ấm
Leo lét cháy từ lâu giữa mịt mù hải phận
Lặng câm dẫn lối cho người

Ngọn đèn như anh,
Một đốm lửa nhỏ nhoi
Không nhiều lời mà suốt đời em tìm về ủ ấm
Ngọn đèn biển là la bàn trên mênh mông biển rộng
Anh không tròn rằm mà rọi sáng quầng em
Nào phải đâu mình bình an quá nên ngủ quên
Đôi khi quá buồn
em quăng mình vào tận cùng chân sóng
Em gây bão để tìm trong ầm ào cuồng điên biển lộng
Biết anh vẫn là vũng vịnh bình yên
Anh không là đèn mà vẫn sáng đêm đêm
Cũng không cháy bùng lên một lần rồi tàn đi như ngọn đuốc
Tim đèn mỏng chỉ vừa khêu ánh sáng
Để cánh buồm rong chơi biết lối lại quay về.
.....
Ka
18.2.2018

TÌM VỀ ROMA


Gặp lại nơi này sau hơn hai mươi năm
“Thành phố Vĩnh Hằng” (1) giấu niềm tin ta từng nhặt được

Vẫn những Thánh đường ngủ trưa phơi mình cho gió quất 
Vẫn những đền đài, thềm đá Spannien(2)... 

Vẫn quảng trường này nơi ta đã gặp em 
Thủa bồng bột bước vào tình thứ nhất 
Tay lần lại từng bậc thang xoáy ốc 
Lên đỉnh trời trên nóc Vatican 

Chỉ gió reo 
Và nắng ấp trời xanh 
Ngàn năm nữa nơi này rồi vẫn thế 
Vẫn uy nghi 
Vẫn trầm hùng 
Ngạo nghễ 
Vẫn như thủa ban đầu... 
Chỉ ta mất em...! 

Em ở nơi nào 
Còn nhớ hay quên 
Góc Thánh Đường đánh rơi nụ tình run rảy 
Kìa xiềng xích Thánh Phê-rô (3) còn đấy 
Nhưng đồng xu đến hẹn 
chẳng quay về .... 

Dâu bể cuộc đời dâu bể lời thề 
Ta trở về Trevi (4) tìm đồng xu đã thả 
"Mọi con đường đều dẫn đến thành La Mã" (5) 
Đến Roma mà 
Chưa thấy Roma.... 
---- 
Ka
09082016

Chú thích: (1) Roma được gọi là Thành phố Vĩnh hằng. (Eternal City) (2)Bậc thang Tây-Ban-Nha (Spanish Steps), được coi là trung tâm của Roma theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sở dĩ có tên gọi như vậy là vì đại sứ quán Tây-Ban-Nha từng có trụ sở ở đây. (3) Thánh Đường mang tên Thánh Phê-rô (Saint Peter). (4) Đài phun nước Trevi (Fontana di Trevi) ở Roma. Tục truyền nếu muốn quay trở lại thành Roma thì ném một đồng xu xuống nước. Để đều ước thực sự linh nghiệm, phải quay lưng lại và tung đồng xu bằng tay phải qua vai bên trái. Nếu ném hai đồng xu, bạn đem lòng yêu một người La Mã và ba đồng xu là tín hiệu cho một đám cưới. ;) Hàng ngày thành phố thu vớt được khoảng 3000€ và toàn bộ số tiền được dùng vào công việc từ thiện. (5) Chính xác câu nói này là "All roads lead to Rome" nghĩa là con đường nào cũng dẫn đến Roma (la Mã). Nguồn gốc của từ này đến từ thời đại hoàng kim của đế chế La Mã dưới sự thống trị của Alexandros Đại Đế, đây là thời kỳ mà La Mã hùng mạnh nhất và chiếm gần như toàn bộ thế giới, đến nỗi đi đâu người ta cũng thấy là đất-của-người-La-Mã. Từ "All roads lead to Rome"xuất phát từ đó. Cũng tương tự như câu "Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh".

TÓC NGẮN




Đổ tóc lên thời gian 
Màu phai đi rất vội 
Xõa tóc trên ngực êm 
Buồn trôi vào vũng tối 

Tóc ta bao nhiêu sợi 
Mà giông gió hao gầy 
Tóc không dài thêm nữa 
Gượng vun đầy lóng tay 

Từ bao giờ chẳng nhớ 
Tóc ta ngắn như trời 
Mặc cao xanh vời vợi 
Chỉ ta cùng ta thôi

Từ bao lâu, tóc chỉ
Hồn nhiên như dòng đời 
Buồn vui là nắng gió 
Nuôi tóc mềm sinh sôi

Rồi ta ngày biết sợ 
Cô đơn giữa chợ người 
Tóc buồn không mọc nữa 
Trên vai buồn rơi rơi... 

Tóc không mang màu biếc 
Tóc không vương sóng cười 
Mà sao như sông nước 
Tóc trôi theo mệnh trời 

Tóc ngắn, tình chẳng đoạn 
Tóc dài, đời đa mang 
Như dòng Sông lặng lẽ 
Giấu buồn vào thênh thang 

Hôm nay ta cắt tóc 
Thương tóc ngoan quá chừng
Bao giờ thôi tóc mọc 
Hỡi người tình thủy chung? 
--- 
Ka 
1-4/6/2016 

P/s. Một bạn pm cho mình: “ Tôi rất mê mái tóc cắt ngắn của Ka và hy vọng nó ngắn như vậy mãi”.
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang